Lão đàn ông đang ngồi xổm từ từ đứng dậy, đợi khi lão đứng thẳng người, Lý Cúc Hương bỗng cảm thấy cái lưng của đối phương dường như không còn còng như trước nữa.
“Hể?”
Chính lão đàn ông cũng tự vỗ vỗ vào thắt lưng mình, thầm nghĩ Lưu Ma Ma này quả thực linh nghiệm, còn chưa kịp nói chuyện chính thức, mới chỉ bước chân vào cửa nhà bà ta thôi mà đã thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn.
Lão không dừng lại nữa, đi thẳng vào bên trong.
“Thúy Hầu, con và Tiểu Viễn Hầu đi ăn cơm tiếp đi.”
Dặn dò xong, cô cũng đi theo vào buồng trong. Lưu Kim Hà mắt mũi kém, lúc bàn việc cô phải ở bên cạnh giúp ghi chép.
“Anh Truy Viễn, chúng mình đi ăn cơm tiếp nhé?”
“Ừ.”
Lý Truy Viễn đáp một tiếng, mặc dù cảm giác khó chịu trên người vẫn chưa tan hết, nhưng cậu vẫn thử bước tới phía trước.
Vừa bước một bước, Lý Truy Viễn cảm thấy cái cảm giác lành lạnh từng nhịp từng nhịp vuốt ve trên đầu bỗng chậm lại, cái xúc cảm như có cục đá áp vào má trái cũng từ từ biến mất.
Nhưng cùng với bước chân thứ hai hạ xuống, Lý Truy Viễn chợt phát hiện cái lạnh lẽo kia không hề biến mất, sự băng giá trên má trái lại xuất hiện lần nữa, còn vị trí vai phải dường như bị một cục băng đè nặng lên.
Đến khi bước chân thứ ba bước ra, cái lạnh trên má trái lại tan biến, chuyển sang vai trái, đồng thời vai phải vẫn lạnh buốt như cũ.
Lý Truy Viễn bước bước thứ tư, chân còn chưa kịp chạm đất, cái lạnh trên hai vai đột ngột tăng mạnh.
“Phù…”
Lý Truy Viễn run rẩy hít một hơi thật sâu, từ từ rụt chân lại, cái lạnh trên hai vai mới khôi phục về mức độ lúc trước.
Cậu không nhìn thấy gì cả, nhưng lại có thể tưởng tượng ra, vừa rồi có một bà lão nửa ngồi xổm trước mặt mình, tay phải bà ta đặt trên má trái của cậu, tay trái đặt trên đầu cậu mà vuốt ve, miệng nói câu đó:
“Đứa nhỏ này, trông mới ngoan làm sao.”
Đợi khi cậu đi về phía trước, bà lão cũng theo đó mà thay đổi tư thế, đôi bàn tay dần dần trượt xuống đặt trên hai vai cậu, đây là một động tác mượn lực để nhổm người dậy.
Nếu cậu tiếp tục đi về phía trước, vậy thì, bà ta sẽ nhân đà đó mà leo lên.
Bà ta, muốn mình cõng!
…
Căn phòng khuất nắng ở tầng một chính là phòng làm việc của Lưu Kim Hà.
Căn phòng rất rộng, nhưng khi bước vào lại thấy vô cùng chật chội.
Từng hòm gỗ được xếp chồng lên nhau vây quanh, chiếm mất bảy tám phần không gian, bên trong đựng toàn là các loại pháp khí, kinh văn, tượng thờ.
Nếu mở vài cái hòm ra, có thể thấy Thái Thượng Lão Quân và Phật Đà đang vai kề vai, cũng có thể thấy dưới tòa của Quan Thế Âm Bồ Tát không phải là đồng tử mà là thánh giá Giê-su.
Những năm trước, Lưu Kim Hà cũng từng ôm ấp ước mơ, hưởng ứng lời kêu gọi của thời đại mới, muốn tập hợp sở trường của trăm nhà để tạo ra một con đường riêng cho mình.
Chỉ tiếc là, thị trường lạc hậu lấy thị trấn Thạch Nam làm trung tâm này không thể tiếp nhận những thứ tân thời như vậy.
Lưu Kim Hà cũng chỉ đành bất lực cam chịu số phận, quay trở về với hình ảnh bà mù xem bói truyền thống.
Vì thế, những thứ có thể dùng được trong căn phòng này cũng chỉ có một chiếc bàn gỗ sơn đen, vài chiếc ghế đẩu và hai cây nến trắng.
“Suỵt…”
Lưu Kim Hà dùng khăn tay lau mắt, khói nến hun khiến mắt bà khó chịu, xem ra đôi nến này sau này cũng phải bỏ đi thôi.
Lúc này, lão đàn ông ngồi đối diện cũng đã kết thúc lời trình bày, lão nhìn Lưu Kim Hà với ánh mắt đầy cung kính.
Sau khi đến đây, không chỉ cái lưng còng được xoa dịu nhẹ nhõm đi nhiều mà đầu óc cũng không còn mê muội nữa, nói năng cũng lưu loát hơn hẳn.
Lão đàn ông họ Ngưu, tên là Ngưu Phúc, là người ở thị trấn Thạch Cảng bên cạnh, hôm nay đến đây là vì chuyện làm lễ Minh Thọ cho người mẹ quá cố.
Hôm qua, em trai lão là Ngưu Thụy cũng đã đến đây vì cùng một chuyện, Lưu Kim Hà cũng là sau khi tiếp đón hắn mới đi đến nhà Lý Duy Hán.
Hai anh em nhà họ Ngưu, cộng thêm một cô em gái út, cha mất sớm, một tay bà mẹ góa bụa nuôi nấng ba anh em khôn lớn.
Giờ đây, chính họ cũng đã ngoài năm mươi tuổi, đều đã lên chức ông bà.
Nửa năm trước, bà cụ qua đời.
Nhưng kể từ sau khi lo liệu tang lễ xong, những chuyện rắc rối trong gia đình ba anh em nhà họ Ngưu chưa bao giờ ngừng lại, không phải người này ốm thì người kia gặp tai nạn.Mọi trang web khác copy từ đều là trang lậu
Lúc đầu, mọi người cũng chưa để ý lắm, ngặt nỗi tần suất ngày càng cao, sự việc cũng ngày càng nghiêm trọng.
Cách đây không lâu, con trai Ngưu Thụy đi làm về đạp xe rơi xuống mương, gãy mấy chiếc xương sườn, nếu không được người qua đường kịp thời phát hiện thì suýt chút nữa đã mất mạng; cái lưng còng của Ngưu Phúc cũng ngày càng nặng nề một cách kỳ lạ, ngay cả mấy lão già còng bảy tám mươi tuổi trong làng cũng không nghiêm trọng bằng lão, nên biết rằng nửa năm trước, lão chẳng hề bị còng lưng chút nào.
Cộng thêm việc ba anh em thỉnh thoảng lại mơ thấy bà mẹ quá cố, nên họ nghi ngờ liệu có phải sự vương vấn của mẹ chưa tan, định làm lễ Minh Thọ đốt huyết kinh cho mẹ để xua đuổi tà khí, cầu mong bình an.
Tuy nhiên, hiện giờ hai anh em lại có mâu thuẫn, người em là Ngưu Thụy muốn tổ chức lễ Minh Thọ tại nhà mình, nhưng người anh là Ngưu Phúc lại không cho, nhất định phải tổ chức tại nhà lão.
Người ngoài nghe qua có lẽ còn thấy hai anh em này thật hiếu thảo, chuyện Minh Thọ phiền hà nhọc lòng như vậy mà cũng phải tranh giành, chẳng phải là đang đua nhau thể hiện lòng hiếu thảo với mẹ sao?
Lưu Kim Hà rõ ràng không tin, thị lực của bà ngày càng kém nhưng tâm nhãn lại ngày càng sáng.
Những người đến chỗ bà, hạng người như Lý Duy Hán chỉ là cực sốt ít, đa phần đều là những kẻ làm chuyện thẹn với lòng, đúng như lời xưa nói: làm chuyện khuất tất thì luôn sợ quỷ gõ cửa.
Tuy nhiên, Lưu Kim Hà cũng không gặng hỏi đến cùng, chỉ thản nhiên nói:
“Đừng bảo tôi là cô em gái kia của ông cũng muốn tổ chức nhé?”
“Vâng, cô ấy cũng muốn ạ.”
Lông mày Lưu Kim Hà nhướng lên.
Theo lệ thường ở nông thôn, con gái sau khi lấy chồng là khách, mỗi năm có thể bớt chút thời gian về thăm nhà ngoại vài lần, ngày Tết dẫn con rể về thăm, giữ được thể diện là được rồi.
Nếu phụ mẫu ốm đau, con gái cuối cùng có thể túc trực bên giường bệnh hầu hạ một thời gian tiễn người già đi, thì đã thuộc hạng hiếu nữ được hàng xóm láng giềng khen ngợi rồi.
Vì con gái không được chia gia sản, nên việc phụng dưỡng phụ mẫu cũng như hậu sự, chỉ cần có mặt góp chút sức mọn là được, không cần bỏ tiền.
Thế nhưng cô em út nhà họ Ngưu này vậy mà cũng muốn làm lễ Minh Thọ cho mẹ… điều này có vẻ không đúng quy củ cho lắm, lòng hiếu thảo có lớn đến mấy cũng không thể hiện kiểu đó, nếu trong nhà toàn là chị em gái không có con trai thì còn có thể bàn bạc, nhưng đằng này cô ta có tới hai người anh trai ở trên.
Lưu Kim Hà rủ mí mắt, nói:
“Chuyện này cũng dễ giải quyết thôi, đã đều muốn tranh làm chủ lễ, vậy thì tất cả cùng làm chủ lễ đi, đến khu đất trống chung của làng các ông mượn một mảnh đất, lập ba bàn tế, đặt ba phần thọ lễ, đốt ba cuốn huyết kinh.”
Ngưu Phúc ngẩn người, hỏi: “Còn… còn có thể làm như vậy sao ạ?”
Lưu Kim Hà gật đầu: “Được chứ, tổ chức cùng một chỗ, cùng một địa điểm, mẹ các ông cũng không phải bận bịu phân thân. Thằng em Thụy Hầu của ông hôm qua đã đưa bát tự của người nhà nó cho tôi rồi, hôm nay ông cũng đưa cho tôi đi, rồi đi báo cho cô em gái kia, trong hai ngày tới gửi bát tự đến đây cho tôi, để tôi còn mở dẫn lộ (khai dẫn tử) cho các ông.”
Vốn dĩ một việc một phần tiền, giờ thành một việc thu ba phần tiền, Lưu Kim Hà bà là người được lợi.
Ngưu Phúc do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Vậy cứ quyết thế đi ạ, tôi về sẽ nói với tụi nó, cùng tổ chức một thể.”
“Ừ, sau khi bát tự gửi đến hết, tôi sẽ chọn cho các ông một ngày cụ thể.”
“Phải nhanh lên ạ.” Ngưu Phúc giục giã, “Phải làm gấp ạ.”
“Tôi hiểu mà.” Lưu Kim Hà gật đầu, ra hiệu cho lão không cần lo lắng, rồi đứng dậy định tiễn khách.
Ngưu Phúc vừa mới nhấc mông khỏi ghế đẩu, dường như lại nghĩ ra điều gì, bèn ngồi xuống lại, nói: “Còn một chuyện nữa, khi làm lễ Minh Thọ, phải mời Lưu Ma Ma tới tọa trai.”
Trai sự chính là pháp sự, còn tọa trai là mời người có bản lĩnh đi cùng để trấn giữ, ngăn chặn tiểu quỷ quấy phá.
Về việc cái “có bản lĩnh” này rốt cuộc giải thích thế nào thì tùy vào tâm niệm mỗi người, nếu thực sự không tìm được ai thì thợ mổ lợn cũng có thể đi tọa trai.
Lý Tam Giang vì nhà có nghề hàng mã, nên mỗi lần giao đồ giấy cho nhà ai thì mặc định sẽ tọa trai cho nhà đó, không chỉ được không một bữa cỗ mà còn nhận được tiền lễ từ chủ nhà.
Thế nhưng cái “mặc định” đó thì vốn dĩ chi phí thấp, tiền lễ cũng mỏng, nhưng đã mở miệng nói lời “mời” thì lại là một cái giá khác.
Ngưu Phúc lập tức bổ sung: “Tiền lễ không thành vấn đề, Lưu Ma Ma, chúng tôi… cả ba nhà chúng tôi đều sẽ đưa.”
“Ra là vậy…” Trong lòng Lưu Kim Hà đánh trống liên hồi, cảm thấy hoang mang lạ thường.
“Ngoài ra, còn nhờ Lưu Ma Ma mời giúp cả chú Tam Giang cùng làng với các bà nữa, chúng tôi cũng muốn mời ông ấy.”
Lưu Kim Hà nuốt nước miếng, không trực tiếp đồng ý mà nói:
“Tôi sẽ đi nói với Tam Giang Hầu, nhưng không biết ông ấy có rảnh không. Ông cứ đưa bát tự cho tôi trước, để tôi tính ngày cho các ông đã, chuyện này không trì hoãn được.”
“Vâng vâng vâng.”
Tiếp đó, Ngưu Phúc lấy từ trong túi ra một bọc vải, mở ra từng lớp, bên trong lộ ra một xấp tiền đại đoàn kết đã sờn mép.
Lão liếm đầu ngón tay, bắt đầu đếm tiền.
Lưu Kim Hà nhận khoản tiền đầu tiên nhưng lại đẩy khoản tiền thứ hai ra, nói: “Chuyện tọa trai, đợi tôi bàn bạc với Tam Giang Hầu xong rồi sẽ nói với các ông.”
“Chuyện này…” Ngưu Phúc rõ ràng có chút không đành lòng, “Hay là, cứ quyết định trước đi ạ?”
Lưu Kim Hà kiên quyết: “Chuyện chưa xong xuôi thì tiền này cũng không vội thanh toán, đây là quy tắc.”
“Được rồi, vậy thì vất vả cho Lưu Ma Ma quá, chỗ chú Tam Giang tôi sẽ không đi nữa, đợi tin của bà.”
“Ừ.”
Ngưu Phúc tự mình mở cửa bước ra ngoài.
Lý Cúc Hương đi tới đỡ mẹ mình, thắc mắc hỏi: “Mẹ, sao thế ạ?”Đọc truyện chữ hay mỗi ngày tại website
Đơn hàng này nếu thành công, bằng cả một mùa thu nhập trước đây rồi. Lý Cúc Hương không hiểu vì sao người mẹ ham tiền này của mình lần này lại do dự, trông cũng không giống như đang làm giá để tăng tiền.
Lưu Kim Hà nói nhỏ: “Đều là dân làm ruộng cả, cũng chẳng phải hạng giàu sang phú quý gì, mà nói năng dễ dãi, đưa tiền cũng sòng phẳng như vậy thì chỉ có thể vì một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Của đi thay người (Phá tài miễn tai) thôi.”
“Mẹ, ý mẹ là?”
“Hương Hầu à, con nói xem, trên đời này có người mẹ nào sau khi mất đi rồi mà còn muốn gây họa cho con cái mình không?”
“Chuyện này thì đúng ạ.”
“Điều còn khiến người ta khó hiểu hơn là, có bao nhiêu người làm con trai con gái khi cuộc sống không yên ổn lại đi nghi ngờ chính người mẹ đã khuất của mình đang hành mình? Trừ khi, bản thân mình từng làm chuyện gì đó cầm thú không bằng.”
“Mẹ, vậy còn đơn này?”
“Thôi, đợi tìm được Tam Giang Hầu rồi bàn bạc sau vậy, nếu ông ấy thấy có thể đi thì chúng ta sẽ đi kiếm hết số tiền này, ôi, thực sự là họ đưa nhiều quá.”
“Vậy nếu chú Tam Giang bảo không đi, mẹ có nỡ không?”
“Tiền kiếm được mà không có mạng tiêu thì có ý nghĩa gì.”
“Cũng đúng ạ, bản lĩnh của chú Tam Giang là đáng tin cậy nhất, có chú ấy ở đó chúng ta cũng thấy yên tâm.”
“Bản lĩnh của ông ấy…” Lưu Kim Hà nhíu mày, dường như có chút khó đánh giá, nhưng vẫn khẳng định, “Có ông ấy ở đó, quả thực là thấy vững tâm.”
…
“Anh Truy Viễn?”
Thấy Lý Truy Viễn mãi không nhúc nhích, Thúy Thúy đưa tay ra định dắt tay cậu.
Khoảnh khắc hai người chạm vào nhau, Lý Truy Viễn cảm thấy cái lạnh trên vai trái biến mất, đồng thời cậu bắt được việc Thúy Thúy rùng mình một cái, bàn tay đang dắt mình run bắn lên.
“Thúy Thúy, bạn lùi ra xa một chút!”
“Hả?”
“Tránh xa anh ra!”
Mặc dù không biết tại sao, nhưng Thúy Thúy vẫn ngoan ngoãn buông tay ra, lùi lại phía sau vài bước.
“Thúy Thúy, đứng yên đó đừng cử động, đừng có lại gần anh.”
“Dạ…”
Thái độ đột ngột này của anh Truy Viễn khiến Thúy Thúy nhớ lại ký ức khi mình bị mọi người hắt hủi, một tầng sương nước đã phủ lên đôi mắt cô bé, cái mũi nhỏ cũng thút thít.
Lý Truy Viễn thì có một cảm giác, vừa rồi khi Thúy Thúy chạm vào mình, bà lão vốn đang đặt hai tay trên vai cậu đã rút một tay ra để vồ lấy Thúy Thúy.
Đợi khi Thúy Thúy lùi ra xa, bà lão mới quay trở lại tư thế cũ.
“Lưu Ma Ma, vậy tôi xin phép về trước đây nhé!”
Giọng nói sang sảng của Ngưu Phúc truyền ra từ bên trong, hoàn toàn không còn chút khàn khàn nào như lúc trước.
Lão bước ra phòng khách, ánh mắt quét qua hai đứa trẻ vẫn còn ở bên trong, không biểu lộ gì, đi thẳng ra ngoài cửa.
“Gia gia…” Lý Truy Viễn giơ tay chỉ vào góc tường, chính là cái chậu nước trên giá bên cạnh mình, “Rửa tay ạ.”
Thúy Thúy dùng mu bàn tay lau nước mắt, mỉm cười nói: “Gia gia, rửa cái tay rồi hãy đi, để trừ xui xẻo ạ.”
Nói xong, Thúy Thúy liền cúi đầu, nhìn vào mũi chân mình, có phải anh Truy Viễn cũng cảm thấy nhà mình xui xẻo rồi không? Cô bé vốn dĩ đã quen với chuyện đó rồi, cũng chẳng thấy có gì to tát, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay cô bé lại thấy rất nhạy cảm.
“Ồ, được, vậy thì rửa chút đi.”
Ngưu Phúc rụt cái chân đã bước qua ngưỡng cửa lại, quay sang đi tới trước chậu nước, bắt đầu rửa tay.Hãy tôn trọng công sức converter tại
Đang rửa, đang rửa,
Lý Truy Viễn cảm thấy cái lạnh trên hai vai mình đang dần dần tan biến, toàn thân nhẹ nhõm hẳn đi nhưng đồng thời cũng thấy hơi mệt lả.
Cái lưng của Ngưu Phúc thì có thể nhìn thấy bằng mắt thường đang từ từ còng xuống lại.
Lý Cúc Hương dìu Lưu Kim Hà bước ra, nói: “Để em tiễn anh một đoạn.”
“Thôi đừng khách sáo, tôi về đây, hẹn gặp lại.”
Ngưu Phúc rửa tay xong, định cầm chiếc khăn trên giá lau qua nhưng phát hiện hơi quá tầm với, đành phải vẩy vẩy tay rồi chắp tay sau lưng, nghiêng người chậm rãi bước qua ngưỡng cửa.
Lý Cúc Hương lộ vẻ thắc mắc, hình như có gì đó không đúng nhưng lại không nói ra được.
Cô đi tới trước chậu nước đó định thay nước mới, nhưng khi cô nhìn thấy tình hình trong chậu nước, thần sắc trên mặt lập tức đờ đẫn:
Lá chuối tây trong chậu nước này vậy mà lại biến thành từng sợi cực nhỏ, ngay cả khi có người cố tình dùng tay xé cũng không thể xé được mảnh và đều như vậy.
Quan trọng nhất là, nước trong chậu này vậy mà đã biến thành màu đen!
Lý Cúc Hương lập tức rảo bước đi tới bên cạnh mẹ mình, cúi đầu nói nhỏ.
Lưu Kim Hà kinh ngạc nhìn con gái, sau đó nhìn ra ngoài sân.
Lúc này, Ngưu Phúc khó khăn lắm mới bước qua được ngưỡng cửa, đi ra ngoài sân;
Lý Truy Viễn cũng cuối cùng đã hồi phục lại từ cơn mệt lả lúc nãy, cậu đi tới trước mặt Lưu Kim Hà, tay chỉ vào bóng lưng của Ngưu Phúc, nói với Lưu Kim Hà:
“Bà ơi, trên lưng ông ấy…”
“Im lặng!”
Lưu Kim Hà lập tức dùng hai tay bịt chặt miệng đứa trẻ.
Cái mùi trên đôi bàn tay này thực sự quá nồng, Lý Truy Viễn bị xông đến mức nước mắt chực trào.
Ngưu Phúc ở ngoài sân khựng người lại một chút, hơi nghiêng người, ánh mắt mang theo thâm ý liếc nhìn lại một cái, sau đó lại tiếp tục đi ra ngoài.
Mãi cho đến khi lão đi khỏi sân ra xa rồi, Lưu Kim Hà mới buông tay khỏi miệng đứa trẻ.
“Hài nhi, bây giờ, nói đi.”
Lý Truy Viễn hít sâu vài hơi, mở miệng nói: “Bà ơi, trên lưng ông nội đó có cõng cái gì không ạ?”
Lưu Kim Hà ghé sát mặt mình vào trước mặt Lý Truy Viễn, hạ thấp giọng hỏi: “Tiểu Viễn Hầu, có phải cháu nhìn thấy gì không?”
Lý Truy Viễn lắc đầu.
Cậu thực sự chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ có cảm giác mà thôi.
Lưu Kim Hà cau mày hỏi: “Tiểu Viễn Hầu à, đêm qua Tam Giang Hầu có tới nhà cháu đúng không?”
“Bà ơi, cháu ngủ rồi, không biết ạ.”
“Hì hì.”
Lưu Kim Hà mỉm cười gật đầu, cũng chẳng hỏi thêm nữa mà nói với giọng đầy tâm huyết: “Tiểu Viễn Hầu à, hãy nhớ kỹ một câu này của bà.”
“Bà nói đi ạ.”
“Có những thứ ấy, dù cho cháu có nhìn thấy, cháu cũng tuyệt đối đừng biểu hiện ra trước mặt nó. Nếu nó biết cháu có thể nhìn thấy nó, biết đâu chừng… nó sẽ ám lấy cháu đấy.”
Là vì vậy sao?
Lý Truy Viễn gật đầu thật mạnh: “Bà ơi, cháu nhớ rồi ạ.”
“Được rồi, cùng Thúy Hầu đi ăn cơm đi.”
“Dạ vâng, thưa bà.”
Lý Truy Viễn đi tới trước mặt Thúy Thúy, Thúy Thúy có chút thắc mắc nhìn cậu.
“Thúy Thúy, đi thôi, ăn cơm.”
“Vâng ạ, hi hi.”
Cô bé lại nở nụ cười rạng rỡ trên môi.
Sau khi hai đứa trẻ vào nhà bếp, Lưu Kim Hà ngồi trên ghế ở phòng khách, thần sắc ngưng trọng.
“Mẹ?” Lý Cúc Hương vẫn còn bưng chậu nước trên tay, “Thằng bé Tiểu Viễn Hầu thực sự đã nhìn thấy ạ?”Ủng hộ nhóm dịch bằng cách đọc tại
“Đôi khi, muốn nhìn một thứ gì đó, không nhất thiết phải dùng đến đôi mắt.”
“Sao lại như vậy được ạ?”
“Chuyện này chắc phải hỏi Tam Giang Hầu rồi, trời mới biết lão ta rốt cuộc đã dùng thủ đoạn gì để làm càn.”
“Chao ôi, hy vọng thằng bé sẽ ổn, con thực sự rất quý nó.”
“Ồ.” Lưu Kim Hà nhìn con gái mình với nụ cười đầy ẩn ý, “Sao thế, ưng mắt rồi, muốn nhận làm con rể à?”
“Mẹ à, mẹ đừng có đùa kiểu đó, con không bao giờ có ý nghĩ đó đâu, nó là con trai của Lan Hầu mà.”
Lưu Kim Hà lần này hiếm khi không mắng con gái mình “tự hạ thấp bản thân”, mà an ủi: “Cái con bé Lan Hầu đó cũng từ nhỏ đầu óc đã thông minh, đứa con này của nó lại càng sớm hiểu chuyện đến đáng sợ, vì thế thực sự không hợp để làm con rể đâu.”
Lý Cúc Hương bị chọc cười, hỏi: “Mẹ nghe xem mẹ đang nói nhảm gì thế, thông minh mà cũng thành cái sai ạ?”
“Con gái à, là con không hiểu. Con đã từng thấy đứa trẻ nhà ai hôm qua bị thứ dơ bẩn ám vào đến mức hôn mê, hôm nay đã có thể nắm tay nắm chân đi chơi như không có chuyện gì chưa? Con thử đoán xem nó có biết chuyện xảy ra ở nhà Đại Hồ Tử không, con tin lời nó bảo tối qua ngủ say nên không biết gì à? Hừ, cứ nói vừa nãy thôi, ở đây mới gặp lại thứ không sạch sẽ, mà giờ đã có thể ung dung ngồi kia ăn cơm tiếp được rồi. Thằng bé này đã không còn là thông minh bình thường nữa, nó có thể rất nhanh tính toán rõ ràng bản thân hiện giờ đang ở trong tình trạng nào, có thể tự điều chỉnh bản thân mình. Ngay cả là cái loại chuyện… gặp quỷ này. Chỉ là hiện giờ nó còn nhỏ, mang theo chút non nớt của trẻ con thôi; đợi khi nó trưởng thành, sống với người như vậy thực sự là chẳng có gì thú vị cả, vì chỉ cần nó liếc con một cái là đã có thể nhìn thấu con từ trong ra ngoài, con ở trước mặt nó chẳng còn bí mật gì để nói. Thậm chí con còn chẳng thể nũng nịu hay giận hờn với nó được, vì người ta luôn đứng cao hơn con, người ta là cúi đầu nhìn xuống, quan sát con một cách toàn diện. Lạnh lùng lắm, chẳng có chút hơi ấm tình người.”
“Mẹ, sao mẹ lại có thể nói một đứa trẻ như vậy, con thấy Tiểu Viễn Hầu thực sự rất tốt, vừa lễ phép lại vừa ngoan ngoãn.”
“Đó là vì nó đối với ai cũng vậy, cái tính y hệt mẹ nó hồi nhỏ.”
“Mẹ…”
“Đúng rồi, chẳng phải mẹ nó cũng ly hôn rồi đó sao.”
“Mẹ…” Lý Cúc Hương nổi giận.
Lưu Kim Hà vẫn chưa thấy thỏa thuê, nhả ra một ngụm khói, tiếp tục: “Hai mẹ con nhà họ là hạng người chỉ hợp tìm những người hoàn toàn không có cái tôi riêng, trong mắt chỉ có họ để làm đối tượng thôi.”
“Mẹ, con đi tìm bác Tam Giang đây.”
“Đi đi đi đi.” Lưu Kim Hà vẫy tay, “Nếu cái lão Tam Giang Hầu đó mà lề mề thì cứ hỏi lão, nếu thực sự làm cho đứa cháu ngoại lão Hán Hầu quý nhất xảy ra vấn đề gì thì lão còn muốn lão Hán Hầu lo cho lão đến lúc nhắm mắt xuôi tay nữa không.”
Lý Cúc Hương nhanh chóng đổ bỏ nước bẩn trong chậu, đạp xe ba gác xuất phát ngay, cô thực sự không muốn nghe mẹ mình nói thêm những chuyện này nữa.
Lưu Kim Hà dập tắt đầu thuốc lá trong tay, ngáp một cái, chậm chạp đi về phía nhà bếp.
Hai đứa trẻ đã ăn cơm xong, Lưu Kim Hà nhìn thấy cô cháu gái vốn chẳng bao giờ làm việc nhà, được chiều chuộng từ nhỏ, giờ lại chủ động tranh phần thu dọn bát đũa lau bàn, còn không ngừng nói: “Anh Truy Viễn, anh mau đặt xuống đi, mấy việc này em làm hàng ngày mà.”
Lưu Kim Hà nghe mà cũng phải bật cười.
Có lẽ vì liên quan đến chuyện hậu sự sau này của chính mình, Lý Tam Giang lần này chẳng hề lề mề chút nào, sớm đã ngồi trên xe ba gác của Lý Cúc Hương tới đây.
Lưu Kim Hà bảo Lý Cúc Hương dẫn hai đứa trẻ lên lầu xem tivi, rồi dẫn Lý Tam Giang vào phòng làm việc của mình.
“Hồ, Lưu mù, chỗ này của bà bài trí chật chội thật đấy.” Lý Tam Giang vỗ vỗ vào những chiếc hòm gỗ xếp cao ngất ngưởng xung quanh, “Ai không biết chắc còn tưởng bà vừa mới nhập hàng từ bên Quảng Đông về, định chuyển nghề làm buôn sỉ đấy.”
“Tôi không rảnh nói nhảm với ông.”
Lưu Kim Hà đem chuyện hôm nay bao gồm cả lễ Minh Thọ nhà họ Ngưu nói hết ra.
Lý Tam Giang trợn mắt hỏi: “Thế thằng bé Tiểu Viễn Hầu làm sao mà nhìn thấy được?”
Lưu Kim Hà hít sâu một hơi, siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn cố nén cơn giận, hỏi ngược lại: “Mẹ kiếp ông lại đi hỏi tôi à?”
Lý Tam Giang lấy thuốc lá ra, ném cho Lưu Kim Hà một điếu, còn mình thì cầm một điếu đặt dưới mũi ngửi ngửi suy ngẫm.
Lưu Kim Hà cầm điếu thuốc lên, gõ gõ đầu lọc xuống mặt bàn, hỏi: “Đêm qua ông rốt cuộc đã làm chuyện tốt gì!”
“Chuyện tích đức.”
“Ông…” Lưu Kim Hà liếm môi hỏi, “Cha con lão Đại Hồ Tử sáng nay nổi trong ao cá rồi, là ông đã dẫn cái xác đứng đó qua đó sao?”
Lý Tam Giang không nói lời nào.
“Dẫn qua đó bằng cách nào?” Lưu Kim Hà tiếp tục gặng hỏi, rồi bà dường như nghĩ đến một khả năng đáng sợ, giọng nói cao vút lên, mắng, “Cái lão già đáng chém ngàn đao nhà ông, không lẽ lại để Tiểu Viễn Hầu đi dẫn thi (dẫn xác) đấy chứ?”
“Khụ khụ…” Lý Tam Giang đằng hắng, “Lưu mù, cho mượn cái lửa.”
Lưu Kim Hà ném thẳng bao diêm qua: “Ông thực sự đã làm thế à!”
“Xoẹt…”
Lý Tam Giang lảng tránh ánh mắt, bắt đầu hút thuốc.
Lưu Kim Hà rời khỏi ghế, vòng qua bàn, đi tới trước mặt Lý Tam Giang, nước bọt phun thẳng vào mặt lão già:
“Người sống đi dương lộ, người chết đi âm lộ, ông để Tiểu Viễn Hầu đi dẫn thi chính là để thằng bé đi âm lộ, dính phải quỷ khí, ông có biết không, nó có thể đã bị ông làm cho trở thành kẻ có thể ‘tẩu âm’ rồi không?”
“Tẩu âm?” Lý Tam Giang ngẩn người, sau đó như nghe thấy một câu chuyện cười thiên hạ, “Ha ha, mẹ kiếp bà nói nhảm gì thế, làm sao có thể làm như vậy một cái mà đã tẩu âm được!”
“Hừ… hừ hừ hì.” Lưu mù phát ra tiếng cười lạnh.Phát hiện web lậu cào truyện từ
Lý Tam Giang bên này trái lại bắt đầu cuống lên, đột ngột đứng dậy: “Nếu mà tẩu âm dễ dàng được như thế thì cái lão Lưu mù bà lăn lộn trong nghề này mấy chục năm cũng chẳng đến mức giờ vẫn phải làm cái trò lừa đảo này!”
Tẩu âm, có nơi gọi là “mò mù” (mạc mù), “hạ thần”, ý chỉ bản lĩnh có thể từ dương gian đi xuống âm phủ, nói một cách dễ hiểu hơn là có thể nhìn thấy những thứ không thuộc về dương gian.
Người ta tìm đến những “thần bà” như Lưu mù là vì cái hình ảnh có thể thông thạo thần quỷ mà hạng người như họ tạo ra, nhưng ngặt nỗi trong hạng người này có tới chín mươi chín phần trăm chẳng có bản lĩnh đó, ít ra là Lưu mù bà không có.
Lưu Kim Hà bình ổn lại hơi thở, nói: “Thằng bé này thông minh, tâm tư tinh tế lắm.”
Lý Tam Giang nghe vậy nuốt nước miếng, trong đầu bỗng hiện lên cảnh tượng đêm qua, Tiểu Viễn Hầu chỉ tay xuống sông nói: “Không đợi chị ta sao ạ?”
“Bịch!”
Lý Tam Giang ngã ngồi lại xuống ghế, thần sắc kinh nghi bất định, lão chợt nhận ra những điều Lưu Kim Hà nói dường như là đúng.
“Phụ mẫu người ta đều ở trên Kinh thành, là hộ khẩu Kinh thành, thằng bé đầu óc lại tốt, học hành hay làm gì cũng đều giỏi giang, tiền đồ rộng mở là chuyện chắc như đinh đóng cột, vậy mà lại bị ông gây ra cái trò này. Chưa nói đến việc thường xuyên nhìn thấy những thứ dơ bẩn đó ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống sinh hoạt, ông cứ nhìn cái hạng cô độc như ông xem, đến lúc chết còn phải nhắm trước một lão Hán Hầu nhân phẩm đáng tin cậy. Tôi ấy à, hừ, càng khỏi phải nói. Hễ đã dính vào cái nghề này thì ‘Ngũ tệ tam khuyết’ kiểu gì cũng sẽ dính phải chút ít, ông đang gây nghiệp đấy, ông nói xem lúc đó đầu óc ông có phải bị vào nước rồi không?”
Lý Tam Giang không cãi lại, đôi lông mày nhíu chặt thành hình chữ “Xuyên”.
Lưu Kim Hà thấy vậy cũng không tiếp tục nhiếc móc nữa, chuyển sang lên tiếng an ủi: “Cũng may, tình hình thằng bé hiện giờ chưa nghiêm trọng lắm, tôi thấy nó cũng mới chỉ cảm nhận được mờ mờ một số thứ dơ bẩn thôi, chưa thực sự là biết tẩu âm, vẫn còn cứu vãn được, vẫn còn kéo lại được.”
Lý Tam Giang ánh mắt kiên định nói: “Vậy tôi sẽ chặt đứt nó cho nó!”
“Chặt đứt thế nào?”
“Tôi sẽ đi nói với lão Hán Hầu, bảo ông ấy cho Tiểu Viễn Hầu xuất gia, sang chỗ tôi ở một thời gian, tôi sẽ tọa hoạt trai (ngồi trai cho người sống) cho nó.”
Lưu Kim Hà nghe vậy há hốc miệng: “Tọa hoạt trai?”
Thông thường không có cách nói tọa hoạt trai, vì trong đám tang ngồi trai cho người chết là để ngăn chặn thứ dơ bẩn quấy phá, còn ngồi trai cho người sống thì tương đương với việc chuyển những chuyện xui xẻo trên người đối phương sang chính mình, chẳng ai muốn làm thế cả.
Còn cái gọi là “xuất gia” có nghĩa là tạm thời cắt đứt liên hệ với gia đình, chặt đứt nhân quả, sau một thời gian vẫn có thể hoàn tục.
Ở những vùng sâu vùng xa trong nước cũng như Đông Nam Á hiện giờ vẫn còn truyền thống gửi con cái vào chùa xuất gia một thời gian rồi lại đón về tiếp tục cuộc sống bình thường, việc nhận “cha đỡ đầu mẹ đỡ đầu” cho trẻ nhỏ ở vùng nội địa chính là một phiên bản rút gọn của tập tục này.
Lý Tam Giang nhìn Lưu Kim Hà hỏi: “Bà thấy có được không?”
Lưu Kim Hà gật đầu: “Ông đã sẵn sàng trả cái giá như vậy rồi thì chắc chắn là được.”
Bà là người nửa đường đứt gánh mới theo nghề này, cơ bản đều tự mình mày mò, nhưng hồi trẻ bà không phải chưa từng nghĩ đến việc tìm Lý Tam Giang để học lấy một chút bản lĩnh thực sự.
Cuối cùng sở dĩ không thành là vì bà phát hiện Lý Tam Giang có chút không đáng tin.
Bảo lão không có bản lĩnh đi, nhưng mỗi khi gặp chuyện lão luôn có thể đưa ra được chút thủ đoạn; nhưng bảo lão có bản lĩnh đi, thì lão lại thường làm cho mọi chuyện rối tung rối mù, mờ mờ mịt mịt, ví dụ như lần này.
Nhưng có một điểm Lưu Kim Hà có thể khẳng định, đó là cái lão già này có một luồng đặc chất không nói nên lời.
Hồi bà mới gả sang đây có nghe cha chồng mình kể rằng cái lão Lý Tam Giang này thời dân quốc từng bị bắt lính ba lần, những người cùng bị bắt cuối cùng đều bặt vô âm tín, vậy mà lão Lý Tam Giang này lần nào cũng có thể lành lặn cả chân cả tay lẻn về được.
Rõ ràng làm cái nghề phạm kiêng kỵ, vậy mà cứ mãi bình an vô sự, thậm chí nếu bảo lão cô độc thì cũng thật khiên cưỡng, vì lão không giống bà, lão chưa từng lập gia đình, cuộc sống cứ mãi sung sướng phóng khoáng.
Có không biết bao nhiêu lý do đáng lẽ lão đã chết từ lâu rồi, vậy mà lão cứ sống thọ, mặt mày hồng hào, lại còn minh mẫn lắm, Lưu Kim Hà kém lão hẳn một bậc vai vế mà cứ thấy mình có xác suất lớn là sẽ đi trước lão.
Việc ngồi trai cho người sống, chuyển vận rủi, tiền đề là ông có cái vận thế đó để mà đón nhận hay không, không còn nghi ngờ gì nữa, lão Lý Tam Giang này thực sự có, không những có mà còn dư dả.
Lý Tam Giang đứng dậy, ném đầu thuốc lá xuống đất di chân tắt hẳn, lúc định ra cửa lại bị Lưu Kim Hà gọi lại:
“Tôi bảo này, bác Tam Giang.”
“Hử?”
“Bác Tam Giang à, vừa nãy là do tôi quá lo cho chuyện thằng bé, giọng điệu có hơi gắt, cho tôi xin lỗi nhé.”
Lý Tam Giang liếc nhìn Lưu Kim Hà, nói: “Có rắm thì thả đi?”
Lưu Kim Hà cười cầu hòa: “Đã là ông định làm như vậy rồi, thì tọa trai cho một đứa cũng là làm, tọa trai cho hai đứa chẳng phải cũng chỉ là tiện tay thôi sao, tôi gửi luôn con bé Thúy Hầu nhà tôi sang chỗ ông nhé, vừa hay làm bạn với Tiểu Viễn Hầu, ông thấy thế nào?”
“Quả nhiên chẳng có rắm gì tốt.”
Lý Tam Giang chẳng buồn quay đầu lại đi thẳng ra ngoài. Ngồi trai cho Tiểu Viễn Hầu, một là chuyện này lão có trách nhiệm, hai là vì chuyện lão Hán Hầu sẽ lo hậu sự cho lão sau này.
Lão đã sống phóng khoáng cả một đời, đến lúc già chịu tổn thất chút ít để đảm bảo chắc chắn chuyện này, thực sự không lỗ, so với những người già vất vả lo toan cả đời vì con cái thì hời hơn nhiều.
Nhưng ngồi trai cho nhà Lưu mù thì Lý Tam Giang cảm thấy mình hôm nay dám ngồi, thì ngày mai chắc phải chuẩn bị mà đột tử!
“Tiểu Viễn Hầu, lại đây, thái gia đưa cháu về nhà!”
“Cháu đến đây ạ, thái gia.”
Lý Tam Giang dắt tay Lý Truy Viễn rời khỏi nhà Lưu Kim Hà. Trên đường, lão mở lời hỏi: “Tiểu Viễn Hầu à, thái gia bàn với cháu chuyện này.”
“Thái gia, ông nói đi ạ.”Truy cập để đọc truyện không quảng cáo rác
“Nhà cháu bây giờ đông trẻ con quá, ngủ nghê đều chật chội, chỗ thái gia phòng ốc rộng rãi, ở một mình cũng thấy cô đơn, cháu sang nhà thái gia ở một thời gian, bầu bạn với thái gia có được không?”
“Thái gia…”
“Hử?”
“Có phải trên người cháu xảy ra chuyện gì rồi không ạ?”
“À…” Lý Tam Giang hôm nay cuối cùng cũng thấy đứa trẻ thông minh quá cũng chẳng tốt lắm, “Yên tâm đi Tiểu Viễn Hầu, chuyện trên người cháu thái gia sẽ giúp cháu giải quyết, không cần phải sợ.”
“Không sao đâu thái gia, cháu có thể làm quen được ạ.”
“Mau nhổ nước bọt đi, chuyện này không được phép làm quen!”
“Xì xì xì.”
…
Lý Truy Viễn được Lý Tam Giang đưa về nhà khi Anh Tử đang dẫn hai đứa em gái chơi nhảy dây chun ngoài sân.
Hai chiếc ghế dài đặt cách nhau bốn mét nằm ngang ở hai đầu, sợi dây chun vòng qua chân ghế.
“Quả bóng nhỏ, chuối lê, Mã Lan khai hoa hai mươi mốt. Hai lăm sáu, hai lăm bảy, hai tám hai chín ba mươi mốt…”
“Anh Hầu à, Gia gia Nãi nãi cháu về chưa?” Lý Tam Giang cất tiếng hỏi.
“A, thái gia, Viễn Tử.” Anh Tử và đám trẻ phát hiện ra người, “Gia gia Nãi nãi vừa mới về ạ.”
“Được.”
Lý Tam Giang buông tay Lý Truy Viễn ra, bước vào trong, gặp Lý Duy Hán và Thôi Quế Anh.
Hai thân già cứ ngỡ Lý Tam Giang đến vì chuyện “lời khai”, vội vàng chủ động báo cáo tình hình.
Lý Tam Giang nghe xong gật đầu, an ủi họ: “Được rồi, chuyện nhà Đại Hồ Tử coi như kết thúc ở đây, chắc là cũng chẳng còn liên quan gì nữa đâu.”
Lý Duy Hán có chút lo lắng hỏi: “Thúc, còn cô Tiểu Hoàng Oanh đó, có phải đã được thúc xử lý rồi không?”
Lý Tam Giang mí mắt giật giật, xử lý, xử lý thế nào, cầm cái xẻng chạy xuống đáy ao cá nhà Đại Hồ Tử mà đào lên, rồi đứng đó hỏi xem chị ta còn ở đó không à?
Theo lý mà nói, cái xác vừa mới chết không thể hung dữ đến mức đó, chị ta còn có thể lên bờ đuổi đến tận nhà, vốn dĩ đã rất khó hiểu rồi.
Tuy nhiên, cô Tiểu Hoàng Oanh đó là sau khi báo thù xong thì tan biến, hay là vẫn cứ ẩn nấp trong ao cá rình rập ngôi nhà cũ của Đại Hồ Tử như một thứ tà uế, Lý Tam Giang đều chẳng định tìm hiểu sâu thêm.
“Chị ta sẽ không tìm đến nhà các anh nữa đâu, các anh cứ nhớ ngày, năm sau làm cho chị ta cái lễ tế, làm lệ thôi là được.”
“Dạ vâng thúc, tụi cháu nhớ rồi ạ.”
“Ừm, nhưng mà còn một chuyện khác, phải nói cho hai người biết.”
Lý Tam Giang đem vấn đề trên người Lý Truy Viễn kể qua một chút, nhưng giấu đi việc mình đã thao tác sai sót trong lúc đó, chẳng gì thì cũng phải giữ chút thể diện.
Thôi Quế Anh nghe thấy những điều này, sợ đến mức môi lại trắng bệch: “Trời đất ơi, sao vẫn chưa xong vậy.”
Lý Duy Hán trái lại bình tĩnh hơn nhiều, nói với bà vợ: “Cái cửa ải nguy hiểm nhất đã qua rồi, giờ chẳng là gì nữa, thúc chẳng phải có cách sao, cứ làm theo lời thúc nói đi, bà mau đi dọn ít quần áo hành lý cho Tiểu Viễn Hầu.”
Lý Tam Giang vẫy tay: “Sang chỗ tôi ở chứ có phải đi tù đâu, hai người có thể sang thăm mà, đồ đạc ngày mai hai người tự mang sang là được. Cũng không lâu đâu, cùng lắm là nửa tháng thôi, cứ coi như tôi cũng được nuôi trẻ con, tận hưởng chút niềm vui làm ông, hì hì.”
Giọng điệu nhẹ nhàng của Lý Tam Giang khiến lòng Thôi Quế Anh bình ổn lại nhiều. Bà lau nước mắt nơi khóe mắt, nói: “Vậy thực sự làm phiền bác Tam Giang quá.”
“Chao, đừng nói thế, người nhà cả mà, người nhà cả. Được rồi, bày cái bàn ra, thắp đôi nến, rót ba bát rượu, chúng ta làm cái thủ tục, qua cái lễ xuất gia đi.”
Lễ xuất gia rất đơn giản, chiếc bàn đặt nến bày ngoài sân, Lý Tam Giang vừa lầm rầm khấn vái vừa dắt Lý Truy Viễn đi quanh bàn ba vòng.
Cuối cùng để Lý Truy Viễn lần lượt bưng ba bát rượu hoàng tửu lên, một bát hất lên trời, một bát dội lên người mình, bát cuối cùng thì hất về phía người nhà đang đứng trong cửa.
Trong lễ này, cái quan trọng nhất là khi đang tiến hành nghi lễ, Lý Duy Hán, Thôi Quế Anh cùng toàn bộ anh chị em chỉ được đứng trong ngưỡng cửa, không được bước ra ngoài, cũng không được lên tiếng làm kinh động.
Lễ tất.
“Được rồi Hán Hầu à, ngày mai gặp lại.” Lý Tam Giang vẫy vẫy tay, “Đứa trẻ tôi đưa về nhà trước đây.”
Nói xong, Lý Tam Giang cõng Lý Truy Viễn lên lưng bước ra ngoài sân.
Lý Truy Viễn đang được cõng quay người lại, giữ nụ cười trên môi, vẫy tay chào tạm biệt người nhà, giống như chỉ là đi chơi họ hàng thôi vậy.
Trong ngưỡng cửa, Lý Duy Hán ôm vai Thôi Quế Anh, ánh mắt cứ dõi theo hai người. Phan Tử, Lôi Tử cùng Hổ Tử, Thạch Đầu dù bị yêu cầu phải im lặng nhưng ai nấy đều vừa bịt miệng vừa thò đầu ra cạnh ông bà mà nhìn cậu.
Lúc này đúng lúc hoàng hôn buông xuống, ánh nắng màu cam ấm áp tỏa rạng, phủ lên mọi vật trong tầm mắt một lớp hào quang dịu nhẹ.
Lý Truy Viễn bỗng thấy lòng bâng khuâng, cậu lờ mờ có dự cảm rằng cảnh tượng này sẽ mãi mãi khắc sâu trong lòng mình, trong tương lai sẽ thường xuyên hồi tưởng lại.
Giống như là lật xem tấm ảnh…
Cũ kỹ đã úa vàng.
(Hết chương)