Một năm trước khi Đại Tứ thúc mua lại chiếc Phúc Viễn, Phương Sâm Nham liền không chút do dự vứt bỏ công việc đang làm mà trở về. Khi đó hắn đã là phó nhị trên một chiếc tàu chở hàng năm nghìn tấn treo cờ Panama, mà đại phó lại sắp về hưu sau tết. Dù thuyền trưởng nhiều lần giữ lại, Phương Sâm Nham vẫn cương quyết từ chối, trở về chiếc Phúc Viễn tồi tàn làm lại một thuyền viên bình thường, còn đem hết số tiền dành dụm ra trả nợ giúp Đại Tứ thúc, căn lều mà Phương Sâm Nham và Tam Tể tách ra ở riêng lúc này, chính là hắn dùng tháng lương cuối cùng trước khi thôi việc mà dựng nên.
Tuy chẳng đi được bao xa, nhưng đôi giày dưới chân đã ngập đầy nước bùn, cái lạnh buốt ấy tựa hồ cứ thấm mãi vào tận xương thịt, mỗi bước đi lại vang lên tiếng “bõm bõm” nặng nề, khiến người ta khó nhọc từng bước. Chỉ chốc lát sau, lều của Tam Tể đã tới nơi, cậu cũng chẳng quay đầu, “bạch bạch” vỗ tấm bạt dầu ướt sũng hai cái, coi như chào tạm biệt, rồi thấy cậu cúi người rẽ trái, chật vật mở cánh cổng rào bên cạnh lều mà chui vào trong.
Phương Sâm Nham vừa quay người định đi, thì phía sau cánh cổng rào lều bỗng lại mở ra, cái đầu ướt sũng của Tam Tể lại thò ra, tóc đen dán bết trên trán, nét mặt vừa hâm mộ vừa khâm phục:
“Nham ca, lúc đó sóng đánh lên chắc phải cao hơn cả trượng, đến cả Tứ thúc và Phát thúc cũng bó tay, sao ca lại ngắm trúng được chỗ hiểm của con quái đầu to đó vậy?”
Tam Tể tuy chỉ nhỏ hơn Phương Sâm Nham vài tháng, nhưng dù là đầu óc phản ứng cũng kém xa, còn nói về kiến thức lại càng không thể sánh với Phương Sâm Nham đã bôn ba bên ngoài suốt năm năm, nên vẫn luôn dùng thái độ sùng bái mà đối xử với người anh không cùng huyết thống này. Phương Sâm Nham nghe câu hỏi ấy khẽ cười, hai mắt hơi nheo lại:
“Ta chỉ là bắn liều trúng thôi.”
Tiện tay kéo công tắc đèn điện bên cạnh, Phương Sâm Nham liền cởi bỏ áo khoác ướt sũng, lấy chiếc khăn khô lau nước trên đầu. Hắn cao chừng một mét tám, vóc dáng vạm vỡ, lông mày rậm đen, dưới lớp áo lót bó sát để lộ đường nét cơ ngực căng đầy, mấy năm bôn ba trên biển khiến làn da hắn nhuốm một màu đồng khỏe khoắn. Mái tóc húi cua gọn gàng, hai hàng mày thẳng tắp như dao, khiến người ta không khỏi liên tưởng tới một huấn luyện viên thể hình chất lượng cao, chỉ có đôi môi hơi mỏng cùng ánh mắt lạnh lùng lại khiến hắn toát lên vẻ lạnh lẽo cự người ngoài ngàn dặm.
Nói công bằng, đây là một căn lều vô cùng sơ sài, chắc chỉ rộng bảy tám mét vuông, dựng tạm bằng ít vật liệu xây dựng thừa cùng tấm lợp amiăng sợi thủy tinh loại kém, bên trong bài trí cũng chẳng thể giản lược hơn. Một chiếc giường đơn lò xo, một chậu rửa mặt, một tủ áo nhựa treo tường đơn giản mà thôi. Nhưng bước vào trong đây, lại có một cảm giác ấm áp đặc biệt, đó là cảm giác của một mái nhà, dù có sang trọng đến mấy như khách sạn cũng không thể thay thế được.
Vật trang trí duy nhất trong này là chiếc khung ảnh nhỏ đặt ở đầu giường. Trong khung là tấm ảnh màu đã ngả vàng, trên ảnh có tất cả ba người: Phương Sâm Nham, Đại Tứ thúc, Tam Tể. Đó là tấm ảnh chụp lần đầu tiên Phương Sâm Nham ra ngoài làm việc, nhìn Đại Tứ thúc trong ảnh, trong mắt Phương Sâm Nham cũng dâng lên vẻ quyến luyến kính trọng, chính người đàn ông hiền lành chất phác này đã một tay nuôi nấng chăm bẵm hắn và Tam Tể khôn lớn, quan trọng hơn, ông chưa từng giấu giếm thân thế của hai người, thậm chí còn không cho hai người gọi mình một tiếng “cha”. Vì Đại Tứ thúc tin sâu vào phong thủy, nghe thầy bói phán rằng cả đời mình cô khổ phiêu bạt, nên không muốn để hai đứa trẻ vướng phải vận rủi của mình, thà cam chịu cô độc đến hết đời.
Với Đại Tứ thúc, một người tin chắc rằng bất hiếu có ba, không con nối dõi là lớn nhất, đây quả là một tấm lòng ngu muội mà cao cả biết bao…
Nhớ lại bao chuyện cũ, Phương Sâm Nham nhất thời cũng có phần bùi ngùi. Hắn là người có ý chí vô cùng kiên định, từ khi hiểu chuyện cũng chẳng mấy oán hận cha mẹ đã bỏ rơi mình, mà lại càng thêm biết ơn Đại Tứ thúc. Miệng tuy gọi là Tứ thúc, nhưng trong lòng lại thật sự xem ông như cha ruột của mình. Trên đầu giường còn dán một tờ giấy trắng, viết mười chữ nguệch ngoạc — sống phải trọn vui, chết phải không hối! Mười chữ này là Phương Sâm Nham đọc được trong một cuốn tiểu thuyết rách nát, nghiền ngẫm hồi lâu thấy vô cùng tâm đắc, bèn viết ra dán ở đầu giường mình.
Cầm tấm ảnh ngẩn người một lúc, Phương Sâm Nham liền tắt đèn ngả lưng ngủ, nhưng qua khỏi cơn buồn ngủ ban đầu, cơn buồn ngủ ấy lại dần tan biến, trong lòng chẳng hề có chút mừng rỡ vì vừa vớ được món tiền lớn, mà lại có một nỗi bồn chồn khó tả, tựa như có chuyện gì lớn sắp xảy đến.
Trực giác của Phương Sâm Nham vốn luôn chuẩn xác, đó cũng là lý do hắn luôn được tiếng tốt ở bên ngoài. Vì hắn thường có thể dựa vào trực giác mà tìm ra cách xử lý sự việc tốt nhất, mà những người quen biết hắn cũng rất ít khi dám đánh cược với hắn, bởi kể cả lúc vận khí không tốt, Phương Sâm Nham cũng có thể khéo léo giảm thiểu tổn thất xuống mức thấp nhất. Lúc trước Tam Tể hỏi vì sao Phương Sâm Nham có thể giữa sóng to gió lớn dùng súng bắn cá bắn trúng chỗ hiểm của cá nhà táng, nguyên nhân căn bản cũng chính là nhờ trực giác phi thường của Phương Sâm Nham phát huy tác dụng to lớn.
Mưa như trút nước vang lên rào rào dày đặc trên mái lều, đơn điệu mà tẻ nhạt, Phương Sâm Nham cứ trở mình qua lại không ngừng trên giường, nhưng chẳng có lấy nửa phần buồn ngủ. Đành ngồi dậy, để trần nửa người trên, bật đèn bàn châm một điếu thuốc. Vô tình liếc mắt một cái, hắn liền thấy trong tấm gương đối diện tựa như có gì đó đỏ tươi thoáng lóe lên. Cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện chính giữa ngực mình không biết từ lúc nào đã hiện lên mấy vệt đỏ ngang dọc đan xen, trông tựa như dấu vết bị cào cấu ra vậy. Hắn sờ thử thấy không có cảm giác đau ngứa gì, trong lòng cũng không để tâm.
Lúc này Phương Sâm Nham thấy hơi khát nước, xuống giường rót một ly nước vừa thổi vừa uống, uống được nửa chừng bỗng nghe bên ngoài truyền đến tiếng “ràn rạt” lội nước, tiếng động ấy rất không đều, tựa như có người đang bò lê trong bùn nước, tuyệt vọng vùng vẫy hết sức. Rồi rất nhanh sau đó, trên cánh cửa lều của Phương Sâm Nham liền vang lên tiếng “bình bình bình” nặng nề, còn kèm theo tiếng kêu gào khàn đặc không rõ lời!
“Đến rồi!” Trong lòng Phương Sâm Nham chấn động, lập tức đi mở cửa. Cửa vừa hé ra một khe, gió lạnh liền vội vã cuốn ùa vào, tiếp theo là một bàn tay đầy máu thò vào, bám chết lấy khung cửa bên cạnh. Rồi một người toàn thân đẫm máu và bùn nước lao ập vào, chính là Cao Cường, kẻ đang trải chiếu ngủ nhờ ở lều Đại Tứ thúc, dù Phương Sâm Nham đưa tay đỡ lấy, Cao Cường đã mềm nhũn ngã sụp xuống đất, hai tay bám chặt lấy chân Phương Sâm Nham, tuyệt vọng gào lên khàn giọng:
“Nham ca, xảy chuyện rồi!”
Hai hàng mày rậm đen của Phương Sâm Nham nhướng lên như đao tuốt khỏi vỏ, trong lòng bỗng dâng lên một ý niệm thấu suốt: “Quả nhiên đã đến”, ngọn nguồn bất an chính là đây! Dù trong lòng rối như tơ vò, hắn vẫn hít sâu mấy hơi, lớn tiếng hỏi:
“Rốt cuộc chuyện gì!”
“Là thằng khốn Phát thúc! Đại Tứ thúc nói muốn để dành tiền bán hương cao cho ca và Tam Tể làm vốn cưới vợ, hắn liền nhân lúc mọi người ngủ say, lén lút đi tìm Hoa Sam Phi bán đứng bọn ta! Nguyên mười chín cân bảy lạng ba tiền hương cao, Hoa Sam Phi lại chỉ ném ra có một trăm đồng!”
Phương Sâm Nham nghe tới ba chữ “Hoa Sam Phi” trong lòng liền trầm xuống, tên này có thể nói là chúa tể của thị trấn Tứ Kiều này, ai muốn đứng chân ở đây cũng phải đúng hạn nộp tiền bảo kê. Mà bản thân hắn ngấm ngầm còn làm ăn vượt biên, buôn lậu, buôn ma túy, dưới trướng cũng có tới hơn chục tay đàn em, cả hai đường đen trắng đều ăn nói được. Còn có tin đồn “Hoa Sam Phi” chính là cốt cán của “Băng Ma Quỷ”, băng đảng đen được xưng là lớn thứ ba bên phía Việt Nam, là tay chân đắc lực của đại ca băng hội “Hắc Quỷ Đông”. Nếu như thứ long diên hương kia bị gã để mắt cưỡng đoạt, thì thật đúng là chỉ có nước ngậm bồ hòn nuốt máu mà thôi.
Nhưng lúc này Cao Cường gắng gượng ngồi dậy uống ngụm nước, giọng nói nghẹn ngào tiếp tục:
“Đại Tứ thúc dù trong lòng tiếc của, nhưng cũng biết Hoa Sam Phi không đụng nổi, đành ôm ý nghĩ mất của tránh họa mà bán rẻ. Hoa Sam Phi cũng nhượng bộ một bước, nói từ nay bọn ta không cần nộp tiền bảo kê ở thị trấn nữa. Nhưng trong lòng mọi người vẫn ấm ức không thoải mái, bèn nhịn không được mà lén chửi vài câu nhỏ, lại bị một gã tên Tây Đệ đứng cạnh Hoa Sam Phi nghe được! Tên đó gọi Tây Đệ, tựa hồ đến cả Hoa Sam Phi cũng phải nể mặt hắn, chẳng biết lai lịch ra sao, lập tức làm già không tha, thêm cả thằng khốn Phát thúc bên cạnh còn thêm dầu vào lửa, Tây Đệ… Tây Đệ lại đòi đốt luôn Phúc Viễn!”
Nếu không phải người sinh sống bên biển, thật khó mà hiểu nổi tình cảm của dân thuyền dành cho chiếc thuyền của mình, phần lớn bọn họ tuổi thơ đã trông thấy con thuyền đi qua, lớn lên thì thuyền chính là nơi ở, nơi làm việc, nơi giải trí của họ, dù có cưới vợ sinh con thì thời gian ở trên thuyền cũng còn nhiều hơn cả thời gian bên gia đình. Trong hoàn cảnh như vậy, thuyền gần như là chỗ dựa tinh thần của họ, đến mức không ít cụ già lúc lâm chung còn yêu cầu đóng quan tài theo hình dáng con thuyền.
Còn với Đại Tứ thúc, nửa đời phiêu bạt cả đời khốn khó mới nặn từng đồng ra để mua được chiếc Phúc Viễn này, tình cảm ông dành cho thuyền chỉ có hơn chứ không kém! Tên Tây Đệ này nếu đòi đốt thuyền, thì chẳng khác nào trực tiếp đòi mạng Đại Tứ thúc!
Phương Sâm Nham nghe đến đây, gân xanh trên trán đã nổi lên từng đường. Cao Cường tiếp tục cúi đầu ngậm nước mắt kể:
“Mọi người nghe xong không nhịn được nữa, liền bùng nổ vơ lấy đồ vật xông vào liều mạng với chúng! Nhưng Hoa Sam Phi rất nhanh đã gọi đàn em tới trợ giúp, kết quả… hầy! Nhưng cái mặt thằng khốn Tây Đệ đó cũng bị bọn ta rạch cho một đường, thằng mặt trắng đó lập tức điên cuồng như chó dại. Lúc con chạy trốn còn nghe hắn gào lên đòi lôi Đại Tứ thúc ra đốt cùng Phúc Viễn! A Quý thúc ở lều bên cạnh nghe vậy định ra khuyên can, bị Hoa Sam Phi một bạt tai đánh bay bảy cái răng! Nham ca, phải làm sao đây!”
A Quý thúc mà Cao Cường nhắc tới cũng là một người có tiếng có tăm trên Tứ Kiều, nghe nói còn có chút họ hàng xa với Hoa Sam Phi, ông ấy còn rơi vào kết cục như vậy, thì cảnh ngộ của Đại Tứ thúc có thể tưởng tượng ra. Đối diện tuyệt cảnh như vậy, Phương Sâm Nham lại bình tĩnh hẳn xuống, hắn trước tiên vỗ vỗ vai Cao Cường, rồi khoác cho cậu một chiếc áo khô, châm một điếu thuốc hút cháy rực nhét vào miệng cậu, tiếp đó trầm ổn nói:
“Cậu bây giờ lập tức qua gọi Tam Tể, hai đứa cùng nhau đi ngay, lập tức tới đồn công an báo án!”
Cao Cường lúc vào đây cũng chẳng rõ vì sợ hãi hay vì lạnh mà cứ run rẩy co ro mãi, lúc này nghe Phương Sâm Nham nói mới như có chỗ dựa, lập tức hít mạnh một hơi thuốc, thở hổn hển siết chặt áo mà nói gấp:
“Được, Nham ca, con đi ngay đây.”
Cậu bỗng như nhớ ra điều gì, lập tức lại căng thẳng nói:
“Còn ca thì sao, Nham ca, ca không đi cùng bọn con à?”
Phương Sâm Nham bình thản đáp:
“Ta chẳng lẽ lại đứng nhìn Đại Tứ thúc và Phúc Viễn bị thiêu cháy cùng nhau! Hoa Sam Phi mỗi năm thu của bọn ta mấy nghìn đồng tiền bảo kê, lại còn không mất đồng nào lấy được hương cao đáng giá mấy chục vạn, tổng phải có chút đạo lý chứ. Ta nghĩ ta qua đó nói chuyện phải trái, chắc dàn xếp được việc này. Hai đứa mau đi đi, nếu ta không dàn xếp nổi, thì vẫn còn phải trông vào hai đứa tới cứu ta đấy.”
Cao Cường nghe vậy, cũng thấy dường như có chút đạo lý, cậu vốn cũng chẳng phải người nhiều tâm cơ, gật đầu tựa hiểu tựa không, liền ra cửa đi tìm Tam Tể. Phương Sâm Nham đợi cậu vừa ra khỏi cửa, ánh mắt đã chuyển sang lạnh lùng tàn khốc, từ sau cánh cửa rút ra một con dao mài sắc bén!
Con dao này là loại chuyên dùng để giết cá mổ cá trên thuyền đánh cá, dài chừng một thước, được cán từ mẩu thép tấm thừa, lưỡi dao đều do chính tay Phương Sâm Nham mài từng chút một mà thành. Thân dao đen sẫm, lưỡi sáng loáng, hàn khí bức người, còn phần chuôi dao có cạnh góc thì được quấn vài lớp vải đơn giản, có tác dụng chống trơn tay.
Lời nói lạc quan lúc trước của Phương Sâm Nham chỉ là để lừa Cao Cường và Tam Tể đi khỏi mà thôi, vì trong lòng hắn hiểu rõ, chuyện này đã không còn cách nào giải quyết êm thấm được nữa, tên Tây Đệ bị rạch một đường trên mặt kia, chính là con trai của đại ca Hoa Sam Phi — “Hắc Quỷ Đông”! Lúc này thứ duy nhất có thể “nói chuyện phải trái” được với Hoa Sam Phi, chính là con dao! Sống phải trọn vui, chết phải không hối! Mình với Đại Tứ thúc tuy không phải cha con, nhưng tình cảm giữa hai người còn hơn cả cha con, giờ đây dù có liều mạng này cũng là lẽ đương nhiên, quyết không do dự!