Sau khi tự học sáng kết thúc, tiết học buổi sáng diễn ra theo đúng trình tự.
Cho tới khi chuông tan tiết Vật lý thứ tư vang lên.
Lão Vương tính khí nóng nảy ấy lại không kẹp giáo án rời đi như thường lệ.
"Mọi người đừng vội ăn cơm, làm phiền các em vài phút."
Thầy Vương gõ gõ lên bục giảng, vẻ mặt hiếm hoi nghiêm túc, thậm chí còn thoáng lộ chút kích động ngấm ngầm, "Có một chuyện muốn thông báo. Về kỳ thi Olympic Vật lý học sinh trung học toàn quốc năm nay, trường mình khó khăn lắm mới giành được suất dự thi vòng sơ tuyển."
Lớp học lập tức xôn xao, bên dưới rì rầm bàn tán.
"Hai năm trước trường mình xếp cuối toàn huyện, đến cả suất tuyển chọn cấp huyện còn chẳng với tới, năm nay, là thầy mòn cả miệng thuyết phục hiệu trưởng, bên phòng giáo dục mới cho vài suất."
"Cả huyện hơn chục trường cấp ba, chỉ có ba trường đứng đầu mới được lên thành phố tham gia đợt tập huấn khép kín kéo dài nửa tháng, nếu thành tích tập huấn xuất sắc, thậm chí còn có cơ hội dự thi cấp tỉnh hoặc cao hơn nữa."
Thầy Vương ngừng lại một chút, ánh mắt đầy hàm ý quét khắp lớp học.
Cuối cùng như vô tình như cố ý dừng lại trên bóng dáng gục xuống bàn hàng cuối.
"Được rồi, giá trị của kỳ thi này thầy không cần nói nhiều nữa, có ích rất lớn cho tuyển sinh tự chủ và cộng điểm thi đại học. Bạn nào có năng lực, có ý định, tan học lên văn phòng thầy lấy phiếu đăng ký."
Lời vừa dứt, lớp học lập tức náo nhiệt hẳn lên.
Vài bạn có thành tích Vật lý khá tốt mắt đều sáng rực, háo hức muốn thử sức.
Chỉ riêng Nguyên Tố.
Cậu như căn bản chẳng nghe thấy bài phát biểu hào hùng trên bục giảng.
Chuông vừa dứt, cậu liền đứng thẳng dậy, một tay xách cặp sách vắt lên vai, đi thẳng ra ngoài qua cửa sau.
"Tập huấn trên thành phố á... nghe đã thấy oách rồi."
"Trường mình có ai được không nhỉ?"
"Sợ gì, mấy năm trước huyện mình chẳng phải toàn về sớm là gì, họ cũng đâu giỏi hơn trường mình bao nhiêu."
Hứa Tuế Nhiên quay người, bĩu môi với Bồ Vũ: "Lão Vương chỉ còn thiếu mỗi việc gọi thẳng tên Nguyên Tố nữa thôi, tiếc thật, hoa có tình mà nước vô ý."
Bồ Vũ không đáp lời, chỉ nhìn chỗ ngồi trống trơn bên cạnh, thẫn thờ một lúc.
*
Cho tới giờ tự học tối, Nguyên Tố vẫn chưa quay lại.
Các cán sự bộ môn bắt đầu lần lượt thu bài tập.
"Hứa Tuế Nhiên, bài của bạn."
"Đợi đã đợi đã! Ngay ngay!" Hứa Tuế Nhiên luống cuống lật xem vở bài tập, nhìn trang cuối còn để trống câu hỏi, rên lên một tiếng, lập tức quay đầu: "Tiểu Vũ! Cứu mình với! Mau, cho mình chép ké!"
Bồ Vũ bất lực cười, vừa định đưa vở của mình qua.
Cán sự Vật lý là một cậu con trai làm việc rất nguyên tắc, vô tình rút phăng cuốn vở khỏi tay Hứa Tuế Nhiên, "Đừng chép nữa, thầy Vương nói rồi, thà để trống còn hơn chép bài."
Hứa Tuế Nhiên mếu mặt: "Xong rồi, mai lại được lão Vương ưu ái nữa."
Bài tập thu đủ, cán sự ôm chồng vở đi về văn phòng.
Chuông tan học vang lên.
Bồ Vũ thu dọn đồ đạc xong, đang định cùng Hứa Tuế Nhiên rời đi.
Cán sự vừa nộp bài tập xong quay lại, đi thẳng tới trước mặt cô: "Bồ Vũ, thầy dạy Vật lý bảo cậu qua văn phòng một chuyến."
Bồ Vũ sững lại: "Hả? Mình á?"
"Ừ, thầy bảo cậu qua ngay bây giờ."
Hứa Tuế Nhiên cũng ngạc nhiên chớp mắt, "Lão Vương tìm bạn? Không lẽ bảo bạn điền cái phiếu đăng ký thi Olympic đó à?"
Chưa đợi Bồ Vũ kịp nói gì, hàng trước đã vọng lại tiếng cười khẩy.
Là một bạn nữ trong lớp có thành tích Vật lý khá ổn, tên Chu Đình Đình.
Cô ta đang thong thả xếp cặp sách, nghe vậy liếc xéo qua, giọng điệu mang theo vẻ khinh thường không giấu giếm: "Thầy Vương cũng có con mắt tinh đời chứ nhỉ? Có người cũng chẳng tự lượng sức mình, mà đòi đi tập huấn? Đừng làm trường mình mất mặt."
Hứa Tuế Nhiên vừa nghe đã nổi giận, bật dậy, "Cậu nói ai đấy Chu Đình Đình!"
Chu Đình Đình đeo cặp sách lên, cố tình cười với bọn họ: "Dù sao cũng đâu có nói cậu, đứa quanh năm đội sổ, cậu nóng gì chứ?"
Bồ Vũ đưa tay kéo Hứa Tuế Nhiên đang định đáp trả lại.
Cô khẽ cười một cái, giọng điệu ôn hoà nhưng thẳng thắn, "Vật lý mình đúng là không giỏi lắm, chắc không phải chuyện đăng ký đâu, đừng giận nữa Tuế Tuế."
"Mình qua văn phòng xem sao, bạn đợi mình một chút nhé, được không?"
Hứa Tuế Nhiên trừng mắt nhìn bóng lưng Chu Đình Đình, ấm ức ngồi xuống: "Gái ngoan không tranh cãi với loại đó! Bạn mau đi đi, mình đợi bạn cùng về."
Cửa văn phòng giáo viên khép hờ, hắt ra ánh đèn.
Bồ Vũ gõ cửa.
"Vào đi."
"Thầy Vương, thầy tìm con ạ?" Bồ Vũ ngoan ngoãn bước tới.
Thầy Vương đang chấm bài tập vừa thu, thấy Bồ Vũ vào, rút từ trong chồng vở ra cuốn của cô, mở tới trang mới nhất.
"Ừ, câu này, công thức và hướng tiếp cận em dùng, không phải mạch suy nghĩ thầy dạy trên lớp." Lão Vương ngước mắt lên, hỏi cô: "Nguyên Tố giảng cho em à?"
Lòng Bồ Vũ giật thót, không ngờ thầy còn nhìn ra được cả chuyện này.
Cô có phần ngượng ngùng gật đầu, "Vâng ạ, lúc đó con chưa hiểu rõ lắm, nên hỏi Nguyên Tố."
"Thầy biết ngay mà." Thầy Vương khẽ thở dài, ánh mắt thoáng chốc trở nên phức tạp.
Văn phòng im lặng vài giây.
Thầy Vương thu vở lại đặt về chỗ cũ, rồi lại lấy từ trong tập hồ sơ ra một tờ phiếu đăng ký thi.
"Bồ Vũ, thầy muốn nhờ em một việc."
"Dạ?"
"Giúp thầy khuyên Nguyên Tố, để cậu ấy đăng ký tham gia kỳ thi Vật lý lần này."
Bồ Vũ sững người.
Cô theo bản năng muốn từ chối: "Thầy ơi, con với... con với Nguyên Tố một tuần cũng chẳng nói được mấy câu, cậu ấy chưa chắc đã nghe lời con."
Đây quả thật là sự thật.
Giao thiệp giữa hai người ít ỏi đáng thương, ngoài lần hỏi bài và sửa đèn bàn đó ra, phần lớn thời gian đều như hai người xa lạ cách nhau một bờ sông.
"Thầy biết." Thầy Vương phẩy tay, tỏ vẻ bất đắc dĩ, "Thằng nhóc đó hồi lớp mười, từng ôm sách Olympic tới hỏi thầy mấy bài vượt khung, nó thật sự có năng khiếu về Vật lý, chỉ tiếc lúc đó trường không đủ tư cách, cứ thế mà lỡ mất cơ hội."
Giọng lão Vương thoáng nét tiếc nuối đậm sâu, "Năm nay khó khăn lắm mới có được suất, ngoài nó ra, thầy nghĩ không ra còn ai hợp hơn để đi thi."
"Hai đứa là bạn cùng bàn, lại cùng trang lứa, nói chuyện chắc chắn thuận tiện hơn thầy già này động tí là mắng mỏ, được hay không cũng chẳng ép."
Thầy đã nói tới mức này, Bồ Vũ cũng khó lòng từ chối thêm.
Đành nhận lấy tờ phiếu đăng ký ấy, khẽ nói:
"...Vâng, con sẽ thử."