Trong đêm muộn, gió thổi nhẹ, cảnh sắc tĩnh mịch khiến lòng người dường như khép chặt. Song bên dưới màn đêm giàu màu sắc, chỉ thấy ánh đèn trong dinh thự An Nhạc bá càng thêm đậm nhạt, không hề kém cạnh Lâm Truy ngày ấy tiền vàng như nước.
Đêm ấy mỹ thiếp khí chất tuyệt đẹp, đâu phải chuyện dễ dàng. Dù chỉ là sống trong giấc mơ, vẫn tốt hơn tỉnh lại phải chịu đựng. Một tiếng gọi vang lên trong viện đào: “Trong sân đào nở rồi!”
Trương Phong đang chạm môi An Nhạc bá thì bị hắn gắt gỏng làm ngơ: “Ngươi làm gì đó? Giờ này đừng để người ta hiểu lầm.”
Đào trong viện đang đơm hoa rực rỡ, từng cánh hoa đỏ thắm phủ kín thân cây, dưới tán đào là một người đừng khiến mắt người ta xao động. Vẻ đẹp của mỹ thiếp như thêu hoa hồng ở trên áo, đẹp như tranh phong cảnh, bị hào quang của An Nhạc bá bao phủ. An Nhạc bá đưa tay xua: “Đi đi.”
Mỹ thiếp dọc theo tay An Nhạc bá vẫy chào, trên tay và bụng đều còn lưu dấu son, chẳng cần đến tiền của, dung nhan cũng không thể khiến người ta lạnh nhạt.
An Nhạc bá lại nhìn sang hướng Ngu Lễ Dương, nói: “Thu hồi ánh mắt ấy đi. Ta không chỉ cần thần sắc của ngươi, mà còn cả tâm tình.”
Ngu Lễ Dương bật cười: “Ta tâm tình vẫn tốt mà, chưa từng thấy vui như vậy.”
An Nhạc bá tiếp: “Ta không muốn ngươi cao hứng, nếu đêm hôm này bị người hiểu lầm thì bản bá gia bị hiểu lầm là không trung thành với Đại Tề.”
Ngu Lễ Dương trả lời chậm rãi: “Ta chỉ muốn bảo hộ Đại Hạ mạt duệ. Ai cũng có cách lý giải, nói ta trung thành với một ai đó chẳng phải là chuyện lớn.”
An Nhạc bá lại nói: “Ngươi đang nói về cái gì? Ta chỉ biết Đại Tề, đâu có lẽ mạt duệ?”
Ngu Lễ Dương thở ra một tiếng: “Ta không muốn nhìn ngươi mệt mỏi, dù là ai, có quyền lực đến đâu, ngươi cũng không nên động tâm. Dù cho tối nay là tử cực điện, ngươi cũng không đủ trình độ để cân bằng.”
Ánh mắt của Ngu Lễ Dương dừng lại trên khuôn mặt An Nhạc bá, hắn cố gắng trấn an: “Ta không nói là ngươi phải thay đổi, chỉ mong ngươi giữ vững chính mình. Dù ngươi là người của Đại Tề, yêu quý ta nhưng cũng cần giữ không gian cho chính mình. Ngươi xứng đáng được tự do, một phần đời nên để cho chính mình.”
An Nhạc bá nhìn xuống dưới, trong mắt có chút u mê, nhưng vẫn lạnh như trước. Hoa đào vụn rơi trên nền đá, từng cánh mỏng tan biến như lời nói im lặng.
Từ bên trong, Lâm Truy truyền đến tiếng cười vang: “Yến huynh thật có khiếu!” Nhưng Cao Triết ở thủ phủ vẫn không vì lời ấy mà vui. Hai người từng là bạn trên giảng đường và chiến trường, giờ đều đã có địa vị, nên những chuyện cũ chỉ là đề tài bàn rượu. Cao Triết dạy Yến An Ủy rằng ngày trước hắn chẳng bao giờ chịu uống với cô gái bên cạnh, còn Yến An Ủy chỉ cười che tay: “Ngày ấy tôi chỉ ngồi học, ngươi quên sao?”
Tiệc tùng kết thúc, hạ nhân dọn bàn, Yến An Ủy một mình uống trà giải rượu. Hắn quen biết nhiều, nhưng trong lòng đã phân rõ bạn thân và người chỉ gặp mặt. Anh ta giữ thái độ khoan dung, chỉ cần tiếp chuyện người ta lịch sự, còn nguyên tắc thì không bao giờ bỏ.