Vạn Tượng Kiếm Chủ kiệt sức hít hơi, mắt chớp chớp nặng nhọc, toàn thân như chỉ còn lại khí lực cuối cùng. Kiếm khí không ngừng phấn đấu, nhưng đã không thể dựng lên bất kỳ sức mạnh mới. Hắn biết rõ, thân thể này đã bị thiêu rụi hoàn toàn.
Trên vai hắn không chỉ gánh trách nhiệm một kiếm chủ, mà còn là một thứ đại đạo thiên yêu vốn gánh vác mấy ngàn năm. Hắn chỉ có thể đem những tích lũy đời này đẩy vào khoảng không, để phá vỡ phong tỏa, cứu viện Huyền Ham Quan, cứu lấy vị Huyền Ham đệ tử duy nhất là Cừu Mộng Châu, cũng để tiếp sức cho Tư Không Cảnh Tiêu, người được thiên phú kiếm đạo bẩm sinh, trở thành điều hợp của thiên giới.
Bởi vì còn có quá nhiều đệ tử, quá nhiều chiến sĩ, không thể thấy mặt, không thể không hơn xét. Sinh linh dù như cỏ cây, nhưng chính là nguồn cội xanh tốt cho Thiên Mục Sơn. Hắn sống cả đời chỉ biết kiếm, quên mất tên mình. Thiên địa hộp kiếm là nơi hắn canh giữ suốt hàng trăm năm, quên thời gian, mờ như một bộ kiếm điển duy nhất. Nhưng đến lúc này, Vạn Tượng Kiếm Chủ biết rõ phải nhanh hơn nữa.
Huyền Ham Quan nội từng bước đầy người, hắn chính mình thân truyền đệ tử duy nhất là Cừu Mộng Châu, hơn nữa còn có Tư Không Cảnh Tiêu, thiên phú kiếm đạo không thể xem nhẹ, cùng vô số đệ tử khác. Bọn họ là ngọn đuốc đốt sáng những mảnh rừng, dựng lên đất trời chống kẻ thù. Nhưng lúc hắn giờ phút này, đứng trước hải chi chủ với trách nhiệm thừa hưởng của một chủng tộc, vẫn không thể lùi bước. Kiếm khí tuy nhiên dần tắt, mỗi lần rút kiếm đối mặt cường địch, liều mạng quên mình, nhưng thần trí cứ dần biến mơ hồ. Hắn mò mẫm cắn lưỡi, mục đích là để tự cứu lấy sáng suốt. Bước chân phải xoay, lần nữa cắn đứt lưỡi, vì cảm giác không còn.
Tuần đao đau nhức chưa dứt, hắn bỗng thấy giữa không trung một bộ bạch y vọng hiện, người đó như tựa một người lang quân tiêu sái phiêu bồng. Hắn buông mặt kiếm, tiếp tục bị không trung hạ xuống, để hộp kiếm sụp đổ, coi như thanh kiếm tảng tuyết rơi. Huyền Ham Quan đang sụt giảm sinh mệnh, Vạn Tượng Kiếm Chủ không còn lựa chọn nào khác, đành chịu rơi, kiểm chứng cảnh tượng cuối.
Trên người chiến giáp đều đã bị bóc, thân hình trần trụi lộ ra yêu trùng rỉ máu, tóc xanh dài xoắn nát, bùn máu khắp thân, không còn mảng thịt nào nguyên vẹn. Yêu Tộc đã dùng nhiều năm dằn vặt mà đúc thành trật tự chủ thể. Tám tộc đại hoanh thành phạm vi biến đổi: Nhện, Hổ, Hươu, Chuột, Heo, Vũ, Khuyển, Xà. Bát đại vực của Thái Cổ Hoàng Thành bao phủ vùng yêu thổ rộng lớn. Nhờ chiến lược “Vạn thuộc một nhà” của hai Đại Yêu Hoàng, các tộc đã hòa trộn thành thế giới hỗn hợp.
Trong vùng Thiên hơi thở hoang nguyên, có Tím Vũ đồi, Thần Hoa Thơm Hải, Vĩnh Minh Địa Quật, Thở Dài Hải, Thánh Minh Cốc, Xương Cốt Trạch, Ấm Uyên... Các thế lực này cùng nhau giữ Trường Phong cảnh, đặc biệt có Hào Duyên Thở Dài Hải. Nơi đây là một hải vực mênh mông, nhà cửa xây dọc mặt nước, khiến cho linh thực bốn phương đều do Thở Dài Hải cung cấp. Người Yêu giới thượng tộc đều sở hữu “Thủy nhưỡng”, giống như sữa đông lạnh, mềm mại dẻo dai mà phong phú sinh múc, đây là thứ được cảm nhận như có sự sống từ Yêu Hoàng cuối cùng. Truyền thuyết cho rằng đó là nước mắt của Yêu Hoàng hòa vào biển thành ra mạch máu linh hải, nhưng thực tế Hào Duyên Thở Dài Hải chính là huyết tế của vị Yêu Hoàng kia, đem gia tộc thành bãi phì nhiêu.
Vạn Tượng Kiếm Chủ giờ phút này canh giữ bên ngoài thần hải, một mình đương đầu tuyệt đỉnh kiếm khách, nhằm vào cửa ngõ Thần Tiêu, không lùi dù một bước. Sau ngàn vạn lần đập chém, thân thể linh hoàn toàn bị xé, hắn chỉ còn lựa chọn rơi xuống. Dưới biển thần hải, hắn nhận ra rằng kết cục bi thương này không thể tránh khỏi, nhất là bởi lẽ có phần thất bại của mình. Trong lòng hắn dâng lên một niềm hận vì sao an bài để thất bại sâu xuống.
Máu chảy ở khóe mắt, đau đến biến thái. Hắn cố chạy, muốn cưỡi gió, nhưng chỉ còn thể nhếch môi ôm chút khí lực, khiến huyết sương không thể khuấy động. Hắn cảm thấy mình đang rơi vào phần thần diễm, niềm tin rằng thần diễm sẽ không tắt, sẽ đốt phần hỗn độn hải và ném ra Yêu Tộc càng thêm tươi gần. Tuy nhiên đó chỉ là hy vọng xa vời. Bởi vì tự cho mình là siêu phàm, nhưng chỉ là gặm ở góc, ảo tưởng tương lai. Tương lai không có nếu không vận dụng đao búa khai phá. Hắn gào, nhưng không phát ra tiếng. Mặt hắn đã bị kiếm khí lột da, vẫn trợn mắt, muốn nhìn rõ trận địa này. Hắn thấy cánh cửa màu bạc, từ bên trên chậm rãi mở ra.