"Các ca ca tỷ tỷ, Tang Thư Hành thực lực ra sao? Nhìn xem hình như rất lợi hại." Bảo Huyền Kính vẫn là đứa trẻ nguyên sơ, ánh mắt sáng rực, nở nụ cười tươi rói, không ngớt gợi chuyện trong phòng.
Thiếu niên mặc giáp Cung Duy Chương lạnh lùng im lặng, chỉ để kiếm ngang đầu gối, lấy một mảnh vải đen thong thả lau.
Bột Nhi Chích Cân · Phục Nhan Tứ khoác trên người bộ trường bào hoa lệ của thảo nguyên, nhắm mắt dưỡng thần.
Gia Cát Tộ đang mải mê đọc sách.
Phạm Chửng đặt tay chống cằm, chăm chú nhìn lên đài diễn võ đang diễn ra trận đấu, hình như ngoài đó chẳng nghe thấy gì nữa.
Tốt xấu Cảnh quốc Tạ Nguyên Sơ mở miệng, không hề che dấu chút e ngại: “Xem như không tệ, nhưng chắn chắn không lọt vào mắt ngươi đâu.”
Trận khiêu chiến chính danh cũng được tổ chức trong căn phòng này.
Giữa phòng là một đài cao được Trấn Hà chân quân tự mình gia trì qua pháp cấm, bốn phía đều là ghế dành cho quan chiến.
Trên đài cao là tam tài phương vị, phía sau treo ba gian thất tĩnh, trời huyền đất tuyết, bốn phía tường gương, tất cả người xem đều có thể phô bày phong thái anh kiêu. Nếu không có chủ trì cho phép, không ai được phép giao thiệp trong ngoài.
Phòng mặt trời là nơi trước giờ khoá chặt trận đấu chính danh ngạch lục đại bá quốc thiên kiêu cùng Thủy tộc Lư Vận.
Mỗi khi xác định trận đấu chính danh ngạch thiên kiêu, đều phải tiến vào đó. Phòng mặt trăng là nơi chờ của 25 danh thắng được tuyển chọn, cũng là khu chờ để tùy thời chờ tổ kẻ bại khiêu chiến.
Phòng ngôi sao là nơi cho năm người giành được tư cách khiêu chiến tổ kẻ bại, còn được gọi là khu đợi lên tràng, Kịch Quỹ gọi tên ai thì người đó rời khỏi phòng và lên đài.
Ngoài ra không có phòng quan khách nào khác, người chủ trì đều đứng ngoài sân... Đám thiên kiêu trên hội Hoàng Hà chính là anh tài duy nhất.
Hai sân còn lại cùng lúc tổ chức trận Ngoại Lâu, không hạn chế khiêu chiến thi đấu, cũng tương tự.
Chỉ khác là người chủ trì bên đó là Tần Chí Trăn và Chung Huyền Dận.
Ở bên trong phòng mặt trời, Tạ Nguyên Sơ là duy nhất một người không phải học trò Triêu Văn Đạo Thiên Cung.
Đương nhiên người ta có thể nói, hắn xuất thân từ danh sư, từ đảo Bồng Lai được đào tạo, khinh thường Triêu Văn Đạo Thiên Cung thi cử. Nhưng trong mắt thế nhân, thiên phú của nàng thua kém những học trò được cơ cấu vào Triêu Văn Đạo Thiên Cung một bậc.
Đến độ ngồi ở góc Thủy tộc Lư Vận cũng không ai mấy để ý nàng, dù cho Bảo Huyền Kính thoáng nói một tiếng “tỷ tỷ”.
Không phải mọi người không tôn trọng “Nhân tộc Thủy tộc vốn một nhà”, chỉ là đám thiên kiêu quá xuất chúng khiến họ không dám coi thường sự tồn tại này. Thủy tộc có thiên tài? Bọn họ chưa từng có cơ hội chứng minh.
Chỉ có Gia Cát Tộ vẫn đứng sẵn tại đất Sở, sau khi vào cửa cùng nàng chào hỏi.
Nhưng năm nay mới 15 tuổi, Gia Cát Tộ đối mặt giải đấu tối quan trọng của đời mình, không mấy quan tâm đến cảm xúc người khác.
“Làm sao thế? Tang Thư Hành thả ra mấy chiêu kia thật lạ miệng.” Bảo Huyền Kính vẫn khiêm tốn: “Ta nhỏ tuổi nhất, lần này tới đài Quan Hà chỉ coi là tới học hỏi, thứ tự cũng chẳng quan trọng. Ca ca tỷ tỷ phải chỉ điểm cho nhiều.”
Tạ Nguyên Sơ bỗng khẽ nhăn mặt. Đại khái hiểu vì sao “Thiên cung đồng học” đều không ưa phản ứng của hắn, tuổi còn nhỏ mà bộ dạng quá chững chạc.
Xem như đứng cạnh “Nhất thần đồng” kia, Bảo Huyền Kính và 13 tuổi Phạm Chửng, so với năm xưa “Tám tuổi trọn an” Cam Trường An, có phần khoa trương hơn.
Cam Trường An 19 tuổi mới bước lên hội Hoàng Hà trận Ngoại Lâu, bọn hắn 12, 13 tuổi đã lên đài.
Dù theo tư tưởng tu hành chính đạo, tuổi này thân thể chưa trưởng thành, khí lực chưa đủ, tâm trí chưa ổn định, không nên xâm nhập tu luyện siêu phàm. Nhưng đám thiên kiêu tuyệt thế thì khác biệt hoàn toàn.