Chiếc cảnh sắc quanh hai người vẫn là cây cỏ xanh biếc xen lẫn giữa biển tuyết vô tận. Đôi người và con chó nhỏ như đang đi trên một tờ giấy lớn giữa thế giới họa ảnh.
"Tiểu Vân tiên sinh bảo ta không nghe được gì bí mật, kỳ thật ta vẫn muốn tin." Muội Nguyệt vừa đi vừa nói, giọng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: "Nhưng việc này quá cấp bách, ta không thể lơi tay. Để Liễu giáo chủ an tâm, để Tam Phân Hương Khí Lâu không lo lắng, ta cần lưu lại ngươi một đoạn thời gian. Đừng để bí mật bị lộ ra ngoài."
Nàng quay sang nhìn Khương An An: "Tiểu Vân tiên sinh có cách lý giải nào không?"
"Ta không lý giải được." Khương An An ấp úng: "Nhưng đánh không lại cô, chỉ có thể chấp nhận."
"Cảm ơn đã chịu hợp tác." Muội Nguyệt mỉm cười hiền: "Muội Nguyệt có chấp niệm với Thánh Đông Phong cũng vì hồi nhỏ rất ít khi thấy tuyết sao?"
Khương An An hỏi thêm, đôi mắt vẫn giữ vẻ tò mò. Nàng cảm giác người trước mặt mình không làm hại mình, dù vậy giang hồ cần đề phòng và tìm hiểu, nên nàng vẫn tỉnh táo lắng nghe.
"Hồi nhỏ sao?" Muội Nguyệt khẽ dừng bước, cúi nhặt một nhành băng lấp lánh, giọng lạc đi như đoán niềm hoang mang bên trong: "Ta sống trong một cái thung lũng núi thật lớn, xem đó là cả thế giới. Bầu trời cũng luôn như thế, có khi có mây, có lúc không. Mãi tới một ngày ta thấy tuyết rơi."
"Nó sạch sẽ, đẹp đẽ đến lạ, như đóa hoa Bạch Liên nở trên trời. Không phải giống hoa trong thung lũng. Lúc rơi xuống đất liền tan chảy."
"Từ đó nghe nói trên đời có tuyết không tan, ta luôn nhớ đến."
"Ngươi biết... không phải không có thời gian."
"Không phải không có thời gian, là ta lúc nào cũng quên mất thời điểm đó."
"Ta lúc nhỏ từng có tính hờ hững."
"Thỉnh thoảng cảm thấy mất hứng." Nàng xoay người theo gió lạnh, nở nụ cười như muốn xua tan một thứ gì đó: "Ta biết rõ thế giới không chỉ có thung lũng, nhưng bên ngoài thung lũng cũng chẳng có gì khác biệt."
Lời nói này như một bức tranh diễm lệ, nụ cười kia như lửa, đốt cháy cả mặt đất phủ đầy tuyết. Khương An An thấy Muội Nguyệt như một ngọn lửa nhỏ giữa trời tuyết mênh mang. Có lẽ không có ai kháng cự nổi nàng.
"Sao có thể nói không khác biệt?" Khương An An đáp: "Ta trước kia ở trong nhà suốt, đến nay đi giang hồ mới biết thế giới khác với sách vở."
"Sách vở nói không đúng?" Muội Nguyệt hỏi, ánh mắt vọng theo trời xanh.
"Sách vở có đúng đoạn, nhưng chỉ khi ngươi kinh qua, mới hiểu giang hồ là gì. Mỗi người có một giang hồ riêng."
Nàng lại chủ động an ủi: "Trong thung lũng có bốn mùa như mùa xuân không?"
Muội Nguyệt lẩm bẩm nhớ lại: "Đúng, chốn đó đẹp vô cùng. Màu đỏ tiên hoa lan tràn trên sườn núi. Có rất nhiều sinh vật nhỏ dễ thương, dáng vẻ kỳ quặc. Đúng vậy, nơi đó bốn mùa như mùa xuân. Ta sống ở đó qua vài ba mùa xuân rồi mới rời đi."
"Ta cũng là người từ nhà đi ra." Khương An An thẳng thắn: "Lớn lên cũng muốn một mình đối mặt mưa gió."
Muội Nguyệt liếc nhìn: "Nhớ nhà sao?"
"Nhớ." Khương An An thành thật: "Thường nghĩ về."
"Ta từng biết một người rất quan trọng. Hồi đó ta thấy hắn sống trong thung lũng lớn kia, ta muốn nói cho hắn biết: thế giới không chỉ là cái hắn thấy. Ta muốn để hắn biết nhân sinh có bao nhiêu khác biệt, đúng sai có nhiều đáp án. Ta tưởng chúng ta giống nhau, sẽ cùng đi xem những cảnh tượng chưa từng tận mắt. Ta muốn cùng hắn đi, xem những nơi chưa từng thấy. Nhưng phong cảnh kia còn có thể nhìn, phải không?"