Khương Mộng Hùng ở xoáy nước quyền đánh bại Trung Châu thứ nhất chân nhân Du Khâm Tự, là vào Đạo lịch năm 3882. Ngay sau đó Ngọc Kinh Sơn chưởng giáo Tông Đức Trinh lập tức tìm tới phủ, bảo hắn biết cái gọi là “Trung Châu thứ nhất” thực ra có ý nghĩa thế nào.
Là Tề quốc thiên tử Khương Thuật ra sức bảo vệ nên hắn mới thoát chết lần đó. Nhưng mạng sống không trốn thoát được, bị ném lên cực bắc sông băng. Tông Đức Trinh một tay nhấn ra cực ý hàn ngục, tra khảo Khương Mộng Hùng trọn năm năm.
Rõ ràng Khương Mộng Hùng và Du Khâm Tự là công bằng giao thủ, đối phương đụng phải là định mệnh, hai người trong trận chiến đều có giác ngộ riêng.
Nếu Khương Mộng Hùng thua ở trận đó thì chết rồi, tuyệt đối không ai có thể đem tiếng nói ra thay. Nhưng hắn thắng lại bị vô cớ giáo huấn, chí khí cao ngất như hắn, vô tội chịu hình, nên không trách vì sao cả năm trời vẫn canh cánh trong lòng. Nhưng đây là hiện thực.
Đạo lý tất nhiên có, nhưng không phải ai cũng đủ tư cách ngồi xuống nói chuyện. Chính nghĩa tồn tại, nhưng đối mặt với kẻ có sức mạnh có thể giẫm nát quy tắc thì cần có lực lượng ngang bằng đứng ra bảo hộ.
Ngồi xuống bàn luận đúng sai, tiền đề là ngươi có tư cách ngồi xuống.
Khương Mộng Hùng từ cực bắc sông băng trở về đến năm thứ hai thì Tề – Hạ chiến tranh nổ ra, Tề quốc leo lên tột đỉnh bá quốc, hùng ngồi đông vực.
Ở Họa Thủy xảy ra sự tình, sẽ không xảy ra lại nữa!
Đến sau khi Tinh Nguyệt Nguyên thiên kiêu trong chiến tranh xuất hiện, Cảnh thiên kiêu có tư cách giết người, Tề thiên kiêu cũng có giới hạn giết người. Khương Mộng Hùng một đánh một đánh bại Trung Châu thứ nhất chân nhân, đương nhiên khẳng định quốc lực Tề quốc nhảy vọt. Nhưng chưa thành bá quốc, cuối cùng vẫn là sâu kiến, đối mặt với thể chế quốc gia đang thịnh hành, đứng trước hiện thế đỉnh điểm của Cảnh quốc không có quyền phát ngôn.
Rất khó nói Khương Thuật năm đó một mình chủ chiến, cần phải bỏ hết để cầu bá nghiệp, có phải là chuyện kích thích.
Nhưng lịch sử chính là từ vô số cam nguyện và bất bình bên trong, oanh oanh liệt liệt tiến lên.
Đang rộng lớn phủ trấn quốc đại nguyên soái, tĩnh mà không tiếng động. Vương Di Ngô nhìn ra bầu trời xa — Khương Mộng Hùng ước chiến Ngu Triệu Loan ở thiên ngoại, hắn đứng ở chỗ này, tất nhiên không nhìn thấy gì, nhưng cũng không khỏi chờ đợi kết quả.
Hắn không giỏi bày tỏ, từ trước đến nay ít lời, nhưng chuyện này cùng nhau đi tới sao có thể may mắn, phía trước từ đầu đến cuối có hải đăng, sư tôn thủy chung là hắn mộng tưởng trở thành bộ dạng.
Khi nào mới có thể nắm quyền như vậy!
Vương Di Ngô thu hồi tầm mắt, như ép dây, đưa ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị trở lại mặt thế gian. Phố dài dưới mặt trời lặn kéo dài như căng dây cung, hắn nhìn thấy — tại trước phủ trấn quốc đại nguyên soái, đoạn cuối con phố dài, có một chiếc xe lừa, chầm chậm tiến đến.
Xe lừa rất bình thường, con lừa xanh kéo xe gầy yếu, bước chân tốn sức. Trên xe chất lên đống cỏ, một người nằm giữa đó, thân hình bất động.
Mặt trời lặn cô lập, lạnh lẽo trầm tĩnh.
Tiếng xe lừa kẹt kẹt như khúc đàn nhị hồ buồn bã.
Sai vặt tay cụt lướt nhìn, định tiến lên, lại bị Vương Di Ngô ngăn lại. Xe lừa chậm rãi kéo đến trước phủ trấn quốc đại nguyên soái.