Chương 93: Ngồi Bồ Đề
Câu nói này của Dạ Lan Nhi quả thực quá lộ liễu, ánh mắt của toàn bộ điện đều đổ dồn về phía Khương Vọng.
Đến cả Hoàng Xá Lợi cũng quay lại nhìn Khương Vọng với đầy thâm ý —- Tốt lắm Khương Vọng huynh, giấu ta kỹ thật đấy. Suốt ngày trước mặt ta giả vờ thành thật, đóng vai chất phác, diễn như không hiểu phong tình, hóa ra cũng là người cùng hội cùng thuyền!
Trác Thanh Như càng thêm mắt lấp lánh, không biết đang nghĩ gì.
Ánh mắt của mọi người quả thực phức tạp, khó mà tưởng tượng sau hôm nay sẽ có những lời đồn đại gì. Khương Vọng cuối cùng quay đầu lại: “Dạ cô nương, chúng ta hình như cũng không thân thiết đến thế, tổng cộng cũng chỉ gặp qua ba lần.”
Dạ Lan Nhi ánh mắt ai oán, yếu ớt đáp: “Thiếp thân cùng Khương công tử mới gặp, chính là tại đài Quan Hà, công tử như mặt trời mới mọc ngang trời, thiếp thân dưới đài mê mẩn ngắm nhìn.
Lần gặp lại công tử, là đêm trước khi Sơn Hải Cảnh ở Sở quốc mở ra, chúng ta mấy người bạn bè tụ họp nhỏ, trò chuyện vui vẻ.
Lần thứ ba gặp nhau, thì là Sơn Hải Cảnh đã đóng lại, Khương công tử đại thắng trở về, ta vì chàng bày tiệc mời khách. Sau tiệc chúng ta ở riêng, chàng còn khen dung nhan của ta rất đẹp, là hiếm thấy trong đời chàng.
Lần thứ tư gặp nhau, ta là đặc biệt đi Nam Hạ tìm chàng. . .”
Nàng liệt kê từng lần gặp mặt, nhưng đến đây thì im bặt, giận trách: “Chàng lang quân phụ bạc này, sao lại nói chỉ gặp ba lần?”
Vừa gặp đã cảm mến, gặp lại quen biết, ba gặp lưu tình, bốn gặp Phượng Hoàng rơi Ngô Đồng!
Thủ đoạn này quả thực tuyệt diệu.
Khương Vọng đâu chỉ là đấu võ đệ nhất?
Trung Sơn Vị Tôn răng đều cắn nát, miễn cưỡng để mình không lộ ra vẻ đố kỵ.
Đám người xôn xao bàn tán.
Khương Vọng hơi nhíu mày, có chút không vui.
Dạ Lan Nhi lại truyền âm tới: “Chúng ta hợp tác ở Lâm Truy còn chưa kết thúc đấy!”
Nhớ tới nàng đã từng giúp sức trong trận chiến tiêu diệt Trương Lâm Xuyên. Khương Vọng vuốt trán, cuối cùng lạnh nhạt nói: “Dạ cô nương cứ an tâm ngồi xuống đi. Có Hoàng Hà đại tổng quản ở đây, Đấu huynh sẽ không làm gì cô nương đâu.”
Dạ Lan Nhi vốn có ý muốn chọc ghẹo Khương công tử về những “oanh oanh yến yến”, “hồng nhan tri kỷ” bên cạnh chàng thay Muội Nguyệt, nhưng cũng biết nếu quá trớn thì sẽ phản tác dụng, họ Khương cũng sắp tức giận rồi.
Thế nên nàng dịu dàng cười một tiếng, cũng không để ý đến lời uy hiếp của Đấu Chiêu, mặc kệ sự lãnh đạm của Khương Vọng, tự tìm một chỗ, ưu nhã ngồi xuống.
“Người đã đến đông đủ chưa?” Dịch Đường từ nghiên cứu dược lý các loại trân quả của Long Cung mà hoàn hồn, lên tiếng hỏi. Thôi Nhất Canh bên cạnh đáp: “Vẫn chưa, người Mục quốc và Cảnh quốc... vẫn chưa đến.”
Dịch Đường liền trầm mặc.
Phải nói, bữa tiệc Long Cung hôm nay quy tụ các thiên kiêu từ khắp nơi, mối quan hệ ân oán giữa họ quả thực vô cùng phức tạp.
Tần – Sở, Trang – Ung những chuyện này thì khỏi phải nói, Nhân Tâm Quán và Đông Vương Cốc cũng là đối thủ cũ, tứ đại thư viện tự có cạnh tranh, các thánh địa Phật tông đều ganh đua tranh giành, càng có Tam Phân Hương Khí Lâu hôm nay tách khỏi Sở quốc tự lập. . .
Tóm lại là ngươi có ta, ta có ngươi, một mớ hỗn độn. Nếu không phải Hoàng Hà đại tổng quản Phúc Duẫn Khâm đã sớm ra mặt trấn áp, đã chẳng biết bao nhiêu trận đánh nhau nổ ra rồi. Thấy máu đổ, chết người cũng không phải chuyện hiếm lạ.
Nhân Tâm Quán từ trước đến nay thiện tâm giúp đời, hành y phiêu bạt khắp nơi, tiếng nhân ái vang xa, nhưng cũng không phải không có thù cũ.
Hiện tại mọi người đều biết, y sư Dịch Đường của Nhân Tâm Quán, thiên tư hơn người, có danh xưng “Tiểu Thánh Thủ”. Vậy thì, “Thánh Thủ” là ai?
Chính là chân nhân Y đạo của Nhân Tâm Quán, Lô Công Hưởng.
Lô Công Hưởng hành y cứu đời 300 năm, trong cuộc chiến tranh Cảnh quốc phạt Vệ, đã bị Tru Ma thống soái Ân Hiếu Hằng ép chết!
Khi đó Nhân Tâm Quán viện trợ nước Vệ, Ân Hiếu Hằng đại phá quân Vệ, thề với Lô Công Hưởng rằng: “Tên nhãi ranh ngươi cho rằng nhân ái sao? Hôm nay ngươi cứu một người, ta giết mười người. Xem xem có bao nhiêu người sống vì ngươi, bao nhiêu người chết vì ngươi!”