Lúc trẻ, Liêu Đại Trang có biệt danh là "Liêu gan dạ".
Người khác không dám bắt cướp, hắn dám. Người khác không dám ra mặt giải quyết chuyện, hắn dám đứng ra. Cũng coi là một người dám đánh dám liều, đã làm không ít việc có ích cho trấn Ngõa Diêu.
Nhờ vậy mà hắn mới có được chức đình trưởng.
Những điều này đương nhiên là do thành chủ Thiên Nam Thành Đổng Bỉnh Vinh tổng kết lại lý lịch, đưa ra để chứng minh ông ta không hề dùng người một cách thiếu khách quan.
Lúc này Liêu Đại Trang bước vào tòa thị chính, miễn cưỡng hành lễ. Hầu Nguyên Vị, quận trưởng quận Bão Long, đang ngồi ở vị trí bên dưới, đã lên tiếng hỏi: "Bên ngoài sao mà ồn ào, khóc lóc ỉ ôi thế kia! Rốt cuộc là những ai?"
Có thể khiến đường đường là một vị quận trưởng mà không giữ được bình tĩnh như vậy, đủ thấy khoảng thời gian chờ đợi vừa rồi hẳn đã rất dày vò!
Liêu Đại Trang cúi đầu, đàng hoàng trả lời.
Những người mà hắn đưa đến bao gồm mẹ con Trương Thúy Hoa và Chử Yêu; cha già, anh trai và chị dâu của Trương Thúy Hoa; đệ đệ Trương Hồng của Trương Thúy Hoa, người vừa được đưa ra từ trong tù; vợ Trương Hồng là Đỗ thị, cùng với mấy người huynh đệ bên nhà mẹ đẻ của Đỗ thị. . . Thậm chí còn có cả lão bản sòng bạc đã khiến Trương Hồng thua sạch tiền, là cháu ruột bên họ hàng của Liêu Đại Trang tên Liêu Quốc.
"Nói cách khác, tất cả những người có liên quan đến tình cảnh hiện tại của Trương Thúy Hoa và Chử Yêu, không sót một ai, đều đã được triệu tập đủ trong thời gian ngắn như vậy." Hầu Nguyên Vị lạnh nhạt nói: "Từ đó có thể thấy, ngươi Liêu Đại Trang đúng là một vị quan lại có năng lực đấy!"
Đầu gối Liêu Đại Trang lúc ấy lập tức nhũn ra, khụy xuống đất quỳ rạp: "Hạ quan vô năng, vô năng!"
Đổng Bỉnh Vinh tiến lên đá một cước bay: "Ngươi mà không có tài cán, chẳng phải lão tử mắt chó mù, để ngươi làm cái đình trưởng này sao?"
Dù sao ông ta cũng còn giữ lại sức, không dám đạp chết người.
Liêu Đại Trang lăn một vòng trên mặt đất, đứng dậy rồi lại tiếp tục quỳ, cũng không lên tiếng, chỉ cúi đầu sát đất.
Hầu Nguyên Vị lười nhìn nhiều hai người bọn họ, xoay mặt đi chỗ khác, cẩn trọng nói: "Hầu gia, ngài xem. . ."
"Trước hết cứ để bọn họ vào đi." Người ngồi ở ghế chủ tọa lên tiếng.
Thanh âm này rất trẻ trung, lại phi thường ôn hòa.
Nhưng trán Liêu Đại Trang đang áp vào nền gạch lạnh như băng, giờ phút này lòng hắn còn lạnh hơn cả cái trán.
Đến nước này, làm sao hắn còn không đoán ra thân phận của vị đại nhân vật kia?
Đại Tề đế quốc có mấy vị Hầu gia trẻ tuổi như vậy chứ?
Một nhân vật quyền thế ngút trời như vậy, làm sao lại có liên quan đến trấn Ngõa Diêu, lại còn dính dáng đến đôi mẹ góa con côi kia chứ!?
Giờ phút này hắn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, rất nhiều âm thanh đều nghe không rõ ràng vì quá hoảng sợ.
Vị đại nhân vật từ Đế Đô chạy đến trong đêm đã lên tiếng, thành chủ Thiên Nam Thành Đổng Bỉnh Vinh sao có thể không hiểu chuyện. Không đợi quận trưởng phân phó, ông ta đã tích cực bước ra khỏi tòa thị chính, cao giọng nói: "Để bọn họ vào!"
Không có người nào là đồ đần.
Ít nhất trong số các quân sĩ thành vệ được Đổng Bỉnh Vinh mang đến trấn Ngõa Diêu, không thể nào có kẻ ngu đần.