Thành chủ Thọ An là một người trẻ tuổi có gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu, nhìn là biết đã sa đà tửu sắc quá độ. Y mặc gấm vóc, đeo châu ngọc, tất cả đều cho thấy y sinh ra trong nhung lụa.
Theo lời Tiết Nhữ Thạch, người này là con thứ ba của Quảng Bình Hầu Ly Phục, một kẻ tham tài háo sắc, vô dụng, chẳng làm nên trò trống gì. Quảng Bình Hầu chê y quá mất mặt nên sớm đuổi y khỏi Quý Ấp, điều đến trấn thủ vùng biên ải.
Tên là Tử Nghiệp, nhưng thực chất y chẳng làm nổi việc gì.
Nhờ vô số linh dược bồi đắp, cộng thêm một chút thiên phú tu hành, y mới đột phá cảnh giới Thiên Địa, đạt tới Đằng Long cảnh. Sau đó thì bình thường, Quảng Bình Hầu đã tốn rất nhiều công sức, giúp y tích lũy thành tựu trên quan trường, mới khiến y chen chân được vào Nội Phủ cảnh.
Đương nhiên là chẳng có thần thông gì.
Nếu không phải có một người cha tốt, dù thế nào y cũng chẳng thể nào có được vị trí đứng đầu một thành.
Suốt thời gian ở thành Thọ An, y sống theo kiểu "trời cao hoàng đế xa", tự do hưởng lạc, mỗi ngày đều vướng vào những chuyện ô uế, mờ ám. Mọi công việc phòng thủ thành Thọ An đều do Viên Chấn, bộ hạ cũ của Ly Phục năm nào, phụ trách.
Trọng Huyền Thắng vây thành hai ngày trước, Ly Tử Nghiệp thậm chí còn không thèm lên thành lầu. Hôm nay không hiểu sao lại nhớ ra việc tuần tra thành phòng.
Càn Dương Xích Đồng của Khương Vọng thậm chí còn có thể thấy rõ ràng bộ dạng lờ đờ như chưa tỉnh ngủ của y.
Theo lời Tiết Nhữ Thạch, loại người này chỉ cần khuyên nhủ là sẽ đầu hàng. Thế mà không ngờ, giờ đây y lại phản ứng kịch liệt đến vậy.
Y đứng trên thành lầu chửi bới ầm ĩ, những lời lẽ thô tục nhất từ đâu cũng lôi ra mà chửi. Y chửi đến khí thế ngút trời, chửi đến mức khiến mấy ngàn người của Tân Vinh doanh phải cúi đầu xấu hổ.
Dưới thành Thọ An vang lên những tiếng hoan hô tán thưởng.
Trọng Huyền Thắng cũng không mấy để tâm. Hắn biết rõ, biểu hiện bình thường của một người không đại diện cho tất cả về người đó.
Hắn cũng chẳng quan tâm, một công tử ăn chơi trác táng như Ly Tử Nghiệp lại thể hiện ra dũng khí khác thường đến mức nào trong lúc nguy cấp.
Bởi vì thế cục ở phủ Phụng Đãi đã định đoạt, quyết tâm và dũng khí của vài người căn bản không liên quan gì đến đại cục.
Nếu nói còn có chút gì đáng để tâm, thì đó chính là sĩ khí của Tân Vinh doanh, dù sao cũng là chuyện "cho dù bị địch công kích, nhưng lại khiến sĩ khí của ta tăng gấp bội".
Tiết Nhữ Thạch nhìn Ly Tử Nghiệp trên cổng thành, nhìn tên công tử ăn chơi mà ngày thường hắn căn bản không coi trọng này... Rõ ràng hắn có thể một tay bóp chết y bằng võ lực, rõ ràng hắn có tài ăn nói đủ để chửi y thổ huyết, rõ ràng hắn có vô số lý do như chim khôn chọn cành mà đậu, nhưng cuối cùng hắn vẫn không nói lời nào, đầy vẻ bẽ bàng trở lại trước mặt Trọng Huyền Thắng.
"Trọng Huyền tướng quân, ta..."
Trọng Huyền Thắng lại cười hỏi hắn: "Quảng Bình Hầu có phải hay không người Trường Lạc?"
Tiết Nhữ Thạch không hiểu sao hắn lại đột nhiên hỏi câu này, nhưng vẫn thành thật đáp: "Nguyên quán là Trường Lạc."
Trọng Huyền Thắng liếc nhìn Khương Vọng, ý muốn nói: "Ngươi xem ta nói có đúng không?"
Sau đó mới đối Tiết Nhữ Thạch nói: "Bị chỉ vào cái mũi mắng, không dễ chịu à?"
Tiết Nhữ Thạch chỉ im lặng, vẻ mặt nặng trĩu.
Trọng Huyền Thắng thấm thía nói: "Tiết tướng quân à, Ly Tử Nghiệp chỉ là một kẻ hôm nay còn đó, ngày mai đã không còn. Dù có chửi khó nghe đến mấy, cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến thanh danh của huynh. Ta không biết Hạ quốc có bao nhiêu Ly Tử Nghiệp, nhưng ta biết – cùng một sự việc, trong Hạ sử và trong Tề sử ghi chép hoàn toàn khác biệt."
"Mạt tướng... biết!" Tiết Nhữ Thạch nói.
Trọng Huyền Thắng vỗ vỗ bờ vai hắn: "Hạ sử chắc chắn sẽ kết thúc cuộc chiến này, sự tồn vong của một Đại Thành sẽ không được ghi chép. Thế nhưng Tề sử còn rất dài, huynh có thể để lại một chương sử vẻ vang hay không, thì xem biểu hiện của huynh."
Nói xong, hắn cũng không chờ Tiết Nhữ Thạch đáp lại thế nào, đã sải bước tiến lên, tiến gần đến trăm bước cách cửa thành, nhìn về phía trên cổng thành: "Ly Tử Nghiệp!"
Giọng nói hắn vang như sấm, khiến cờ xí trên cổng thành đều chấn động, cũng chặn đứng những lời mắng chửi cuồn cuộn của Ly Tử Nghiệp: "Lão tử biết ngươi là kẻ hỗn trướng, mặc kệ ngươi đối với người nước Hạ tung hoành ngang ngược thế nào, ta cũng lười quản ngươi. Nhưng Tiết Nhữ Thạch thì khác! Ta đã ban lệnh ấn cho hắn, ghi tên hắn vào sổ sách, hắn đã là người Tề! Ngươi dám nhục mạ thuộc cấp của lão tử, là thực sự không muốn chết một cách thống khoái sao?!"