Cỗ kiệu của Hoa Anh cung dừng lại trước một quán trà nằm ở cuối một con hẻm sâu.
Đây đương nhiên là cơ nghiệp của Trọng Huyền Thắng, dùng riêng cho những buổi gặp mặt riêng tư.
Trước đây, khi Khương Vọng đi Thất Tinh cốc, Lý Long Xuyên và những người khác đã từng ở đây tiễn biệt hắn.
Vào quán trà, rồi vào nhã gian, Trọng Huyền Thắng và Mười Bốn đã sớm chờ sẵn bên trong – đương nhiên không phải nói Trọng Huyền Thắng có tiếp xúc bí mật gì với Hoa Anh cung, mà là để hai bên cùng nhau bàn bạc, đưa ra một phương án giải quyết cho chuyện hôm nay.
Dù sao họ đều đến đón Khương Vọng, cũng tránh cho việc phải đối đáp riêng từng người.
Khương Vô Ưu và Khương Vọng ngồi đối diện nhau.
Hoa Anh cung chủ ở bất kỳ đâu cũng luôn là nhân vật chính, nàng giơ tay lên, nói thẳng: "Ngươi còn có điều gì có thể kể cho chúng ta nghe, nhưng không tiện nói ở Tuần Kiểm Phủ sao?"
Khương Vọng suy nghĩ một chút, rồi nhắc lại nguyên văn lời Trương Vịnh đã chất vấn hắn lúc đó.
Tại sao dân tiểu quốc phải chịu đủ hành hạ, trong khi dân đại quốc lại được hưởng an bình mọi bề như vậy.
Lời này hắn tất nhiên không tiện nói ở Tuần Kiểm Phủ, bởi vì chính hắn, quả thật xuất thân từ "tiểu quốc". Rất dễ khiến người khác nảy sinh những suy nghĩ và hoài nghi không cần thiết.
Khi Trương Vịnh nói những lời này, hắn đã phẫn uất, tuyệt vọng và thống khổ.
Khi Khương Vọng thuật lại, hắn cố gắng không pha trộn chút tình cảm nào.
Ba người trong phòng, Khương Vô Ưu, Trọng Huyền Thắng, Mười Bốn, đều chăm chú lắng nghe.
Chỉ nghe Khương Vọng thuật lại mà thôi.
Khương Vô Ưu cười lạnh một tiếng: "Hắn cho rằng Tề quốc cường đại, chỉ là vì hút máu của họ sao? Hắn cho rằng những tiểu quốc yếu ớt kia, chỉ vì cống nạp sao? Quyền lợi phải đi đôi với trách nhiệm, ngươi gánh vác bao nhiêu, mới có thể giành lấy bấy nhiêu! Mở sách sử ra mà xem, trên thế giới này có bao nhiêu quốc gia đã diệt vong! Nếu không phải Đại Tề ta che chở, rất nhiều quốc gia của họ, thậm chí còn chưa chắc có thể tồn tại! Còn muốn có Khai Mạch đan, còn muốn có tu sĩ siêu phàm sao? Thật là nực cười!"