Lâm Hữu Tà không đích thân đến, mà phái một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, sạch sẽ tinh tươm, ngay cả tóc cũng chải chuốt cẩn thận, tỉ mỉ.
Nhìn ánh mắt sắc bén quen thuộc dò xét xung quanh của hắn, hẳn cũng là một Thanh Bài, nhưng bên hông không đeo bài, nên không rõ là phẩm cấp nào.
Hắn mang theo một chiếc hộp gấm đến, chỉ nói mình họ Lâm, không giới thiệu thêm gì khác.
Khương Vọng cũng không truy hỏi đến cùng.
Lâm Huống, một đời danh bộ, rốt cuộc đã để lại cho Lâm Hữu Tà bao nhiêu di sản, hắn cũng không quan tâm.
Chỉ là, toàn bộ tài liệu bên trong chiếc hộp gấm vẫn khiến Khương Vọng bất ngờ.
Trong hộp gấm tổng cộng có ba cuốn sách.
Cuốn sách đầu tiên ghi lại lịch sử Lương Thượng Lâu, từ thủy tổ khai phái cho đến đạo lịch ba nghìn chín trăm mười chín năm hiện tại. Bất kỳ sự kiện quan trọng nào cũng được ghi chép cặn kẽ. Những chuyện gì đã xảy ra, ảnh hưởng phát sinh ra sao, tất cả đều có rất nhiều thông tin, thậm chí Lâu chủ đương nhiệm của Lương Thượng Lâu chưa chắc đã biết được. Nhưng trên cuốn sách này, hoàn toàn không còn là bí mật.
Mức độ Vương đình Đại Tề kiểm soát các tông môn trong nước quả thực vượt xa tưởng tượng của Khương Vọng!
Chẳng trách họ có thể tùy ý thao túng, điều động.
Chẳng trách ân oán giữa các đại tông môn cũng thường giải quyết thông qua việc báo quan, hiếm khi tư đấu.
Nhìn vậy thì thấy, các tông môn trong cảnh nội nước Tề, dù mang danh tông môn, cũng chỉ là một dạng nha môn khác mà thôi. Không thể nào sánh bằng những thế lực như Đông Vương Cốc, Điếu Hải Lâu.
Cuốn sách thứ hai trong hộp gấm mới là thông tin về Chử Mật. Cuốn tài liệu này hẳn là được chỉnh lý mà thành gần đây, không giống với vẻ cũ kỹ của cuốn sách đầu tiên, trên cuốn sách này còn phảng phất mùi mực mới.
Thông tin vô cùng cặn kẽ, bao gồm sư phụ của Chử Mật, đồ đệ của hắn, và người nhà của hắn ——
Sư phụ của hắn đã chết ở Mê Giới trước khi hắn mất, dưới tay hải tộc. Đồ đệ của hắn chết sớm hơn, trước khi họ đi Mê Giới. Về phần người nhà của hắn, Chử Mật vốn dĩ nổi danh là người gian xảo, đủ mọi thủ đoạn hiểm độc, toàn bộ Lương Thượng Lâu không ai biết hắn có người nhà, có lẽ ngay cả sư phụ hắn cũng không biết. Nhưng bên Thanh Bài lại có ghi chép liên quan.