Sau khi đạt thành hiệp nghị, Diệu Ngọc một mình rời đi.
Còn Hoàng Kim Mặc thì đứng một mình trên lầu cao hồi lâu.
Cuối cùng, hắn chỉ thở dài một câu: "Hỏi thế gian, trăng lận đận có mấy vầng?"
"Hỏi thế gian, trăng lận đận có mấy vầng? Hỏi thế gian, Minh Nguyệt muội có cả sơn hà?"
Chỉ cần bản thân có đủ ánh sáng chói mắt, rồi sẽ có một ngày, có thể treo cao trên bầu trời đêm, chiếu rọi khắp sơn hà.
Rời khỏi Cửu Giang thành vực, Khương Vọng một đường đi nhanh.
Hắn gần như là đang trốn chạy, sợ bản thân không kìm được mà quay lại, nói cho Đỗ Dã Hổ sự thật.
Hắn tin rằng Đỗ Dã Hổ rồi sẽ có một ngày trưởng thành, có thể dùng nắm đấm san bằng mọi phẫn nộ. Nhưng không phải bây giờ. Hoàn toàn không phải bây giờ.
Đúng là mãnh hổ nằm nơi hoang vu, cần phải ẩn nấp nanh vuốt chịu đựng. (1)
Chuyến trở về Trang quốc này, quả thật đã xé mở vết sẹo cũ.
Người không biết gì, cùng người mang trong lòng tất cả, đều thống khổ như nhau.
Trên đường trở về Lăng Tiêu các, Khương Vọng không dừng lại ở "Phong Lâm Quỷ Vực" nữa, một đường bình an vô sự, an ổn trùng phùng cùng Tiểu An An.
Mấy ngày tiếp theo, Khương Vọng vừa khổ tu không ngừng, vừa không quên giám sát Khương An An. Đương nhiên, sau khi tu hành mỗi ngày kết thúc, hắn vẫn dẫn An An đi khắp nơi chơi đùa.
Trong mấy ngày đó, hai huynh muội đã đi khắp những nơi tương đối nổi tiếng ở Vân quốc, nếm thử tất cả những món ăn ngon. Diệp Thanh Vũ thỉnh thoảng đồng hành, nhưng phần lớn thời gian thì bận rộn chuẩn bị chiến tranh Trì Vân Sơn.
Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, đối với Khương An An mà nói thì càng như vậy. Bởi vì thời điểm Trì Vân Sơn khai sơn cuối cùng đã đến.
Ngày hôm đó, Khương Vọng đứng đợi ở một hành lang mây.
Còn Khương An An đang ở trong phòng nhỏ của mình, đấu tranh với một chồng bảng chữ mẫu mà ca ca vừa mua cho. Ít nhất trong khoảng thời gian Trì Vân Sơn khai sơn này, nàng hẳn là sẽ không có nhiều thời gian rảnh rỗi để "gây họa".
Gió mát thổi vào mặt, các chủ Lăng Tiêu phiêu nhiên mà đến.
Ông ta nhìn quanh một chút, rồi hỏi: "Cái đồ đệ phế vật của Hướng Phượng Kỳ kia đã đi rồi à?"
Nhân vật như Diệp Lăng Tiêu, đương nhiên sẽ không không nhìn ra sự kế thừa của Hướng Tiền. Hơn nữa, Hướng Phượng Kỳ quả thực đã để lại cho ông ta một ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Khương Vọng sửng sốt một chút, rồi mới kịp phản ứng Diệp Lăng Tiêu đang nói ai, không khỏi có chút không vui: "Hướng Tiền không phải phế vật."