Quy tắc của Bất Thục thành ai nấy đều rõ, nhưng người phụ nữ dáng người thướt tha này dường như là một ngoại lệ.
Nàng cứ thế chậm rãi thong dong bước đi, hệt như đang tản bộ ở một quảng trường phồn hoa nào đó. Không hề căng thẳng như những người lần đầu đến Bất Thục thành, cũng chẳng hề kiêng dè như những kẻ thường xuyên lui tới nơi đây.
Người đến Bất Thục thành đủ mọi hạng người, dân cư nơi đây sớm đã không còn quá nhiều tò mò.
Cuộc sống của những người nơi đây, đa số đều là những kẻ không thể sống yên ở bên ngoài. Bọn họ cần liều mạng tranh giành tài phú, một khi mất đi sự bảo hộ của "Mệnh kim", có thể bị người giết chết bất cứ lúc nào.
Nhưng cho dù là kẻ thờ ơ nhất, cũng khó tránh khỏi phải nhìn thêm vài lần người phụ nữ này.
Trên người nàng che phủ rất kín, thế nhưng nhất cử nhất động lại toát lên vẻ phong tình vạn chủng.
Nàng mang vải mỏng che mặt, nhưng đôi mắt lại câu hồn đoạt phách.
"Cô nương, ngươi quên giao mệnh kim rồi." Một tội vệ gác cổng vốn dĩ lười biếng hơn người, cũng không nhịn được lên tiếng nhắc nhở.
Thu nhập của Bất Thục thành hắn cũng không thèm để ý, vô luận thu bao nhiêu mệnh kim cũng không liên quan gì đến hắn. Nhưng đối với người phụ nữ này, lại vô cùng quan trọng.
Hắn ở chỗ này sinh sống rất lâu, rất rõ Bất Thục thành là nơi thế nào, và con người nơi đây ra sao. Những nơi ti tiện, xấu xa và ác độc nhất của nhân tính, cũng có thể nhìn thấy rõ ràng ở đây.
Một người phụ nữ, một người phụ nữ che mặt mà vẫn toát ra mị lực như thế, nếu không có mệnh kim bảo hộ, sau khi vào thành sẽ lập tức bị xé thành mảnh nhỏ.
Người phụ nữ quay đầu lại, dùng đôi mắt đầy mị hoặc nhìn hắn một cái: "Trong túi trống rỗng, hay là bỏ qua vậy."
Thanh âm của nàng mềm mại, tựa như đang vuốt ve bên tai.
Tội vệ nuốt một ngụm nước bọt: "Ta có thể mượn..."
"Mượn cái chân gì mà mượn!" Một bàn tay đánh hắn lún xuống ba tấc.
Người đàn ông mặc y phục đen dính máu, với bím tóc độc đáo không biết từ lúc nào đã xuất hiện trước cổng thành, hướng về phía người phụ nữ kia gật đầu: "Thôi bỏ qua cái tên vô dụng dưới trướng ta này đi, hồn hắn sắp bị ngươi câu mất rồi!"
"Liên thống lĩnh nói đùa rồi, tiểu nữ mạo muội đại diện Tam Phần Hương Khí lâu đến đây, mong Tội quân rộng lòng bao dung." Người phụ nữ che miệng cười khẽ, tiếng cười lan tỏa trong không khí, từng đợt từng đợt.