Ở bên ngoài thành Phong Lâm, nơi trông như quỷ vực, Hướng Tiền trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng hắn cũng hiểu ra, vì sao Khương Vọng lại đưa hắn đến nơi này.
Đây là cách Khương Vọng vạch trần vết sẹo của chính mình, bộc lộ nỗi đau đớn đầm đìa máu tươi cho hắn thấy. Khiến hắn hiểu rằng, trên đời này không chỉ mình hắn mang theo những cảnh ngộ tuyệt vọng, không chỉ mình hắn trải qua.
Hắn từng nhìn vào vực sâu, và có người cũng đang ở trong vực sâu đó.
Vào lúc hắn dừng bước, tự mình trầm luân.
Còn có người, vẫn kiên cường tiến về phía trước.
Trong một khoảng thời gian rất dài, sư phụ là thần, là tín ngưỡng của hắn, là chỗ dựa vững chắc của hắn.
Khi trận chiến ấy vội vã kết thúc, vị sư phụ Động Chân vô địch, người từng thử kiếm thiên hạ, đã chết ngay trước mắt hắn.
Thần của hắn đã sụp đổ, bầu trời của hắn tan nát.
Từ đó, hắn từ một thiếu niên kiếm tu hăng hái trở thành kẻ không gượng dậy nổi, chán chường cho đến tận bây giờ.
Lang bạt qua nhiều nơi, trải qua không ít chuyện và gặp gỡ nhiều người, hắn không cách nào bị cảm động, cũng không thể được thấu hiểu. Hắn luôn ủ rũ đối mặt với tất cả. Không hề ôm bất kỳ mong đợi nào vào thế giới này, sống ngày nào hay ngày ấy một cách hỗn độn.
“Đời người không có ý nghĩa.”, “Dù cố gắng thế nào cũng vô dụng.”
Những lời này, là câu cửa miệng của hắn. Là lời vô nghĩa, là ma chướng trong lòng hắn.
Gặp Khương Vọng là một chuyện tình cờ, ban đầu hắn chỉ là không muốn nhúc nhích chân, nên mới chọn ở lại khu vực khai thác mỏ.
Hắn thừa nhận, trận chiến bảo vệ trấn Thanh Dương đã khiến hắn nhen nhóm lại sự kích động đã nguội lạnh từ lâu; hắn thừa nhận, cái chết của Hồ Xuyên Tử đã khiến hắn thấy thế nào là phí công nhưng vẫn cam tâm nỗ lực; hắn thừa nhận, cậu bé muốn ăn trứng gà kia đã khiến hắn đột nhiên nguyện ý gánh vác một chút trách nhiệm.
Hắn thừa nhận Khương Vọng là một người tu hành cực kỳ nỗ lực, là một thiếu niên vô cùng ưu tú.
Nhưng những điều đó, cũng chỉ có thể dừng lại trong một khoảnh khắc nhất thời.
Hắn vẫn cảm thấy. Sở dĩ Khương Vọng có thể nỗ lực như vậy, chỉ là vì chưa biết được giới hạn của đời người ở đâu. Nỗ lực là một việc vô nghĩa. Sở dĩ Khương Vọng có thể chấp nhất như vậy, chỉ là vì chưa từng nếm trải sự tuyệt vọng chân chính.