Khi còn sống không ai hỏi han, lúc chết không người chôn cất.
Khi sinh ra đã cô độc, lúc chết đi cũng lẻ loi.
Trong thế giới này, chết không có nơi chôn cất chính là một lời nguyền độc địa nhất.
Lời nguyền độc địa nhất cũng đồng nghĩa với sức mạnh chú thuật mạnh mẽ nhất.
Doãn Quan kích hoạt lời nguyền, ngay lập tức oán niệm bùng phát.
Ác ý nảy sinh trong lòng mỗi người, phát triển và lan rộng.
Trong toàn bộ phạm vi bị cột gang đen khóa lại, vô số luồng năng lượng nguyền rủa điên cuồng lượn lờ. Chúng mang theo tiếng gió gào thét như có hình thể.
Đây là sự dậy sóng trong tâm trí con người.
Nếu những người trong thương đội vẫn chưa rời đi, có lẽ họ đã bị ăn mòn hoàn toàn, mọi người sẽ chết trong sự tự hủy diệt vì oán hận, không một ai có thể thoát khỏi.
Lời nguyền của Doãn Quan ập tới, mái tóc dài vẫn luôn rủ xuống chân hắn bỗng không gió mà bay loạn xạ, như muốn hủy diệt mọi thứ trước mắt, khí thế hung hãn bừng bừng, như yêu như ma.
Loại sức mạnh hắc ám này khiến người ta gần như nghẹt thở.
E rằng đã xuyên thấu cả cột gang đen này!
Chứng kiến uy thế của Doãn Quan hôm nay, Khương Vọng mới nhận ra, những lần trước hắn thấy Doãn Quan ra tay chỉ như đùa giỡn, căn bản chưa từng thể hiện thực lực chân chính.
Đối mặt với Doãn Quan như vậy, cho dù hắn đã là thiên tài nổi danh của Tề quốc, cũng căn bản không chống đỡ nổi một hiệp.
Thế nhưng điều đáng sợ là...
Ngay cả Doãn Quan như thế, Doãn Quan Ngoại Lâu đỉnh cấp, trước mặt Nhạc Lãnh ở cảnh giới Thần Lâm, vẫn không thấy được chút cơ hội nào!
Đối mặt với luồng năng lượng chú thuật của Doãn Quan đang cuồn cuộn ập tới, Nhạc Lãnh chỉ thốt ra một chữ: "Uy!"
Phía sau hắn, trên bầu trời mơ hồ xuất hiện một Hư ảnh Thần thú.
Trên trán mọc một sừng, cứng cáp, uy nghiêm. Đôi mắt tròn xoe mở lớn, lông tóc đen nhánh dày đặc.
Có thần thú tên Giải Trãi, có thể phân biệt phải trái đúng sai, biết được thiện ác trung gian, lấy kẻ gian tà làm thức ăn, được gọi là Pháp thú.
Chính là thần thú duy nhất được Pháp gia tế tự!
Ngay khi hư ảnh này xuất hiện.