Khi Khương Vọng chủ động mở ra chiến trường thần hồn, thiếu niên áo hoa có hai lựa chọn: một là mặc kệ, xem thử hắn có thể đánh nát Khương Vọng trước, hay là thần hồn của hắn bị Khương Vọng đánh sụp trước; hai là đồng thời nghênh chiến ở chiến trường khác.
Lựa chọn này không thể nói là sai. Bởi vì cả hai đều không thể xác định, rốt cuộc chiến trường nào sẽ kết thúc trước. Khương Vọng nguyện ý đánh cược, còn hắn thì không, chỉ vậy thôi.
Trong khoảng thời gian cực ngắn khi Khương Vọng quả quyết vung kiếm lao tới, hắn cũng nhanh chóng quét sạch thần hồn Hoa Hải mà Khương Vọng để lại trong Thông Thiên cung của mình. Nếu nhanh hơn một chút nữa, thì thắng bại đã có thể chưa phân định. Đáng tiếc lại không có thêm một chút thời gian đó.
"Ta muốn hỏi, vì sao ta lại thất bại?" Thiếu niên áo hoa nhìn Khương Vọng hỏi.
Không thể không nói, dù lúc trước thiếu niên này thoạt nhìn có vẻ là một kẻ ngạo mạn, nhưng câu hỏi này lại thật đơn thuần. Mọi người vốn là đối thủ cạnh tranh, ai lại nguyện ý thân thiết với người xa lạ. Nhưng không hiểu sao, có lẽ là sự chân thành không chút giả dối trong mắt hắn, khiến người ta rất có thiện cảm. Quả thực khách quan mà nói, dù xét từ phương diện nào, thực lực của hắn đều không thua kém Khương Vọng.
Khương Vọng suy nghĩ một chút, nói: "Ta lại muốn hỏi ngươi trước một câu, khi ta thi triển thần hồn Hoa Hải trong Thông Thiên cung của ngươi, ngươi hình như đã sững sờ một chút. Ta có thể hỏi vì sao không?"
Thiếu niên áo hoa lắc đầu: "Ta không muốn nói." Ặc... Đây là thái độ thỉnh giáo sao?
Khương Vọng thu kiếm, Trường Tương Tư không được phản ánh vào Thái Hư ảo cảnh, cây kiếm bình thường trong Thái Hư ảo cảnh này cũng không thể phát huy tối đa kiếm thuật của hắn. Chẳng qua nếu là giao chiến ngoài thực tế, với dáng vẻ khí chất quyền thế của thiếu niên áo hoa này, những bảo vật, pháp khí hắn có thể dùng chắc chắn cũng nhiều hơn.
Khương Vọng lắc đầu, cũng không so đo thái độ của thiếu niên này, mà thẳng thắn hỏi: "Ngươi đã từng gặp nguy hiểm bao giờ chưa? Ta là nói, nguy hiểm thật sự có thể chết người ấy."
Thiếu niên áo hoa suy nghĩ một lát, nói: "Chưa từng có."
"Xem ra ngươi xuất thân từ một gia tộc rất hiển hách, hơn nữa ngươi rất được cưng chiều." Khương Vọng thuận miệng phân tích.
"Chuyện này không liên quan đến thắng bại của chúng ta." Hắn có chút cảnh giác. Con cháu danh môn khó tránh khỏi bị người khác lợi dụng, nên giữ lòng cảnh giác cũng rất bình thường. Khương Vọng hiện tại cũng đã chứng kiến không ít loại người muôn hình muôn vẻ, nhưng trong số những công tử ca mà hắn từng quen biết, thật sự không có ai biểu hiện gượng gạo như người trước mắt. Cứ như thể là một thiếu niên ghi nhớ lời trưởng bối, rồi cứng nhắc làm theo. Rất dễ đắc tội người khác, vô cùng ngây ngô.