Nhìn chung, trong các niên hiệu của Đại Tề qua nhiều thế hệ, "Nguyên Phượng" đủ sức cạnh tranh danh hiệu niên hiệu dài nhất. Trong lịch sử lâu đời của Đại Tề, chỉ có hai niên hiệu được sử dụng quá năm mươi bốn năm mà thôi. Dương quốc là nước chư hầu, đương nhiên vẫn tiếp tục sử dụng lịch pháp này.
Khương Vọng tỉnh lại sau khi tu hành, kiềm giữ cánh cửa Thiên Địa đang ẩn hiện. Nếu muốn phá vỡ Thiên Địa môn, hắn hoàn toàn có thể bắt đầu thử ngay lúc này. Trong Thông Thiên cung, chín Đạo Toàn tinh hà lặng lẽ xoay chuyển, linh xà Triền Tinh mạnh mẽ, linh hoạt lượn lờ qua lại giữa mấy Đạo Toàn tinh hà – Minh Chúc đã không còn đủ để nó quấn quanh nữa rồi.
Đêm trước khi Phong Lâm thành bị hủy diệt, Minh Chúc đã cảnh báo, từng khiến Khương Vọng cảm thấy nó dường như có linh trí riêng. Nhưng trong khoảng thời gian sau đó, nó không hề biểu hiện tình huống tương tự. Hơn nữa, Minh Chúc đã rất nhỏ và ngắn ngủn rồi, nếu tìm cách đốt nó đi, Khương Vọng phỏng chừng nó cũng không trụ nổi một khắc đồng hồ.
Cơn tim đập nhanh bất chợt khiến Khương Vọng dừng tu hành, rồi đẩy cửa bước ra. Hắn hiện tại vẫn đang ở trong mỏ quặng, sống chung với những người thợ mỏ chất phác, cần cù này, điều đó khiến hắn cảm thấy rất vững vàng.
"Có chuyện gì vậy?"
Vẻ mặt bối rối của Độc Cô Tiểu khiến tâm trạng Khương Vọng bị bao phủ bởi một bóng đen. Sau khi Cát Hằng chết, rồi xác chết của kẻ giả mạo mặt xương heo và ngón tay đứt của Hồ Thiếu Mạnh đều bị cho chó ăn, Khương Vọng nghĩ rằng những chuyện có thể khiến nàng bối rối chắc hẳn không còn nhiều nữa.
"Thanh Dương trấn chết rất nhiều người!"
Tiểu Tiểu vừa mở miệng liền khiến Khương Vọng giật mình thon thót trong lòng. Hắn vồ lấy Tiểu Tiểu, mang theo nàng trực tiếp lao về phía Thanh Dương trấn: "Chuyện cụ thể là gì?" Lượng đạo nguyên hùng hậu dự trữ đủ để hắn trên đường đi vẫn có thể che chở cho Tiểu Tiểu.
Cảnh vật quen thuộc không ngừng lùi lại trong tầm mắt, Tiểu Tiểu cảm thấy trái tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.