Hầu như ngay khi Trọng Huyền Thắng cất tiếng, Khương Vọng đã vọt ra ngoài cửa. Tay phải chụm ngón tay thành kiếm, khuấy động tử khí.
Người ở ngoài cửa dường như không kịp trở tay, theo bản năng ngưng tụ một tấm trọng thủy thuẫn chắn trước người.
Nhưng kiếm khí chuyển hướng, bọt nước trọng thủy bắn tung tóe như đá vỡ.
Khương Vọng tay trái vươn vào, một đóa Diễm Hoa nở rộ trên đầu ngón tay, cũng nở ngay trước mặt người đó.
Nói thì chậm, nhưng thực tế tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Mười Bốn và Trọng Huyền Thắng chỉ vừa chậm một bước ra ngoài, Khương Vọng đã chế phục được đối thủ.
"Trọng Huyền Tín?" Trọng Huyền Thắng nhíu mày.
Kẻ bị Khương Vọng dùng Diễm Hoa dí vào mặt, không dám nhúc nhích, chính là Trọng Huyền Tín. Hắn có chiếc mũi khoằm rất ấn tượng, nhưng lúc này đâu còn thấy chút kiệt ngạo nào.
Vừa thấy Trọng Huyền Thắng, hắn liền "ùm" một tiếng quỳ sụp xuống: "Thắng huynh đệ, ta đến để tạ tội với huynh!"
Thấy hắn như vậy, Khương Vọng mới lật tay dập tắt Diễm Hoa, lặng lẽ đứng sang một bên. Dù thái độ Trọng Huyền Thắng thế nào, ít nhất ở bên ngoài, hiện giờ hắn là khách khanh của Trọng Huyền Thắng. Có một số việc, chỉ nên để Trọng Huyền Thắng quyết định.
Cảm nhận được hơi thở nóng rực kia biến mất, trên trán Trọng Huyền Tín mới lấm tấm mồ hôi lạnh nhỏ giọt. Đến tận giờ phút này, hắn mới hiểu được mình và Khương Vọng chênh lệch lớn đến mức nào. Mới hiểu vì sao Trọng Huyền Thắng cố tình chọn Khương Vọng đi cùng hắn vào Thiên Phủ bí cảnh.
"Tạ tội gì cơ? Ta không rõ." Trọng Huyền Thắng híp mắt nói.
Trọng Huyền Tín quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi: "Chỉ trách đệ đệ nhát gan, không chịu nổi bị hù dọa. Bị người ta uy hiếp một phen, nên mới đến đối nghịch với Thắng ca. Đệ đệ đã biết lỗi rồi, Thắng ca huynh muốn đánh muốn phạt thế nào, đệ đệ đều xin nhận!"
"Nói gì vậy. Kẻ nào to gan đến thế, dám uy hiếp người Trọng Huyền gia ta?" Trọng Huyền Thắng giọng nói trầm xuống, nhất thời toát ra uy phong.
"Là... là..." Trọng Huyền Tín giật mình sợ hãi, nhưng trước sau vẫn không dám nói ra cái tên đó.
"Không muốn nói thì trở về đi."
"Trọng Huyền Tuân! Là Trọng Huyền Tuân!" Trọng Huyền Tín cắn răng, nghiến lợi nói ra: "Tên này lòng dạ hẹp hòi, tính tình độc ác. Hắn không coi trọng tình thân, ghi hận Thắng huynh đệ, nghĩ đủ mọi cách để nhằm vào huynh!"