Mấy người Khương Vọng bất chợt uống rượu say bí tỉ, cố ý khống chế đạo nguyên để bản thân say mềm. Một đêm hàn huyên lộn xộn, hôm sau cũng chẳng giải quyết được vấn đề thực tế nào.
Thậm chí đến ngày hôm sau, họ còn chẳng nhớ rõ mình đã nói những gì, chỉ lờ mờ nhớ hình như cả lũ đã cùng nhau mắng chửi Đỗ Dã Hổ té tát. Nhưng trong lòng mỗi người đều cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Thật đúng lúc, tối hôm trước vừa mắng xong Đỗ Dã Hổ thì sáng hôm sau, người đưa tin của hắn đã chạy đến Phong Lâm thành.
Cứ như có thần giao cách cảm vậy.
Người đưa tin là một tiểu tốt đần độn, đến đạo viện tìm Lăng Hà trước tiên.
Vốn dĩ Lăng Hà thấy người mà không thấy thư, trong lòng chợt lạnh, suýt nữa bật khóc ngay tại chỗ. Mãi sau mới biết tên lính quèn này mang theo lời nhắn. Cũng chẳng phải là chuyện trợ cấp, an ủi gì cả.
Nhưng đối phương lại tỏ ý, lời nhắn này nhất định phải có đủ ba người họ ở đó mới có thể nói.
Lăng Hà đành bất đắc dĩ mang theo tiểu tốt đưa tin chạy đi một chuyến, kéo hai gã say rượu kia đến, cuối cùng hội hợp tại nhà Khương Vọng.
"Được rồi sao? Đọc đi! Lời nhắn gì mà làm cho ra vẻ thế!" Triệu Nhữ Thành ngáp dài, liên hồi hỏi với vẻ cực kỳ sốt ruột.
Hắn vốn dĩ có tật xấu khó ở khi vừa ngủ dậy, lúc này oán khí với Đỗ Dã Hổ đã tràn đầy.
Khương An An đã được Đường Đôn đưa đến học đường, Khương Vọng chậm rãi dẫn một dòng nước nhỏ tinh tế, chải rửa răng miệng.
Tiểu tốt kia nhìn hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Đỗ gia nói, muốn ba người các ngươi nghiêm chỉnh lắng nghe."
"Mặt mũi gì chứ, tiểu gia đây không nghe!" Triệu Nhữ Thành giận tím mặt, xoay người định bỏ đi.
Lăng Hà vồ một cái bắt lấy hắn, làm ra vẻ lão đại: "Cứ nghe thử xem miệng chó phun ra ngà voi gì, rồi đi cũng chưa muộn."
"Phốc, khụ khụ khụ!" Khương Vọng sặc một ngụm nước vào cổ họng.
Ngay cả Lăng Hà chất phác như vậy cũng không nhịn được lên tiếng trêu chọc một câu, có thể thấy được hành vi của Đỗ Dã Hổ thiếu đòn đến mức nào.
Hắn đúng là nổi lên lòng hiếu kỳ, dứt khoát răng cũng chẳng chải, tiện tay đưa ba cái ghế ra, đặt giữa sân rồi ngồi xuống.
Lăng Hà kéo Triệu Nhữ Thành một cái, cũng cùng ngồi xuống.