- Cảm ơn.
Lâm Động nhìn Lăng Thanh Trúc, trái tim như có một dòng suối ấm chảy qua, hắn lật tay nắm lấy tay nàng.
Nàng lúc nào cũng vậy, chỉ lặng lẽ che giấu cảm xúc trong tim. Vì hắn nàng đã từ bỏ sự cao ngạp, trở nên dịu dàng đến an ủi hắn. Khi trái tim hắn trở nên yếu đuối nàng sẽ luôn yên lặng đứng bên cạnh, dù không nói gì nhưng khiến Lâm Động thấy rất ấm áp. Chỉ là, sự kiên cường đó của nàng đôi khi khiến người ta đau lòng.
- Trước đây chỉ đứng từ xa nhìn chàng, vì thế bây giờ phải bù đắp gấp nhiều lần đó.
Lăng Thanh Trúc mỉm cười nói.
Lâm Động nghe vậy cũng cười, với những người có tính cách như Lăng Thanh Trúc, chỉ khi thật sự bước vào được vào nội tâm của nàng thì mới phá vỡ được lớp băng hàn lạnh lẽo, tận hưởng sự dịu dàng nồng nhiệt chỉ dành cho một người. Rõ ràng Lâm Động ban đầu không đạt được mức đó nên hồi ấy Lăng Thanh Trúc không có trách nhiệm với hắn, nói là bù đắp thì không hẳn.
- Nếu là bù đắp thì khi nàng dạy ta Thái Thượng Cảm Ứng Quyết đã làm rồi…
Lăng Thanh Trúc khựng người, rồi má ửng đó, nàng cắn môi, nhìn Lâm Động ngượng ngùng:
- Chàng…chàng biết hết rồi?
- Ngay từ đầu ta đã biết rồi…
Lâm Động nhìn Lăng Thanh Trúc, ánh mắt đầy vẻ yêu chiều.
Lăng Thanh Trúc cắn môi, vừa ngượng vừa giận đấm lên cánh tay Lâm Động. Nàng vốn tưởng việc đó nàng làm rất bí mật, không ngờ hắn ta vẫn luôn giả vờ.
- Mau bắt đầu đi.
Lâm Động gật đầu cười, rồi không nói nữa, ngồi xuống nhắm mắt lại.
Mấy người Lăng Thanh Trúc ở bên cảnh đều có thể cảm nhận được, sau khi Lâm Động nhắm mắt, dường như có một thứ sức mạnh kỳ diệu toả ra, chớp mắt đã bao phủ khắp trời đất, rồi bắt đầu tìm kiếm từng tấc đất những mảnh vỡ luân hồi.
Ý niệm của Lâm Động phát tán trong không gian, hắn thúc đẩy Vị Diện lực tìm sự quen thuộc sâu trong trái tim…
Sự tìm kiếm này kéo dài đến cả một tháng.
Thế nhưng thời gian trôi đi, sắc mặt Lâm Động dần tái nhợt, vì hắn nhận ra không thể thấy bất cứ một mảnh vỡ luân hồi quen thuộc nào.
Điều này khiến tâm cảnh tĩnh như mặt hồ của hắn gợn lên nỗi hoang mang.
Kết quả này hắn thật sự khó lòng chấp nhận, hắn nghiến răng, thúc động Vị Diện lực tìm lại một lần nữa ở bất cứ nơi nào nàng từng đến, Đạo Tông, Dị Ma Thành, và cả nơi từng tranh đoạt Tiên Nguyên Cổ Thụ…
Theo lẽ thường, mảnh vỡ luân hồi sẽ dừng lại ở nơi người đó lưu luyến nhất khi còn sống. Nếu mảnh vỡ luân hồi của Ứng Hoan Hoan còn thì nhất định ở những nơi này.
Chỉ là..
Lâm Động tiếp tục mở rộng tìm kiếm, nhưng kết quả cuối cùng tàn khốc đến mức khiến hắn không dám tin.
Sau hai tháng, Lâm Động mở mắt ra, ánh mắt hắn trở nên trống rỗng, thậm chí có cả tia máu. Thân thể hắn khẽ run lên, lầm bầm nói:
- Sao lại không thấy…sao lại như vậy…
Đáng nhẽ phải được chứ? Nàng ấy mới thiêu đốt luân hồi không lâu, không thể nào đã mất rồi được!
- Sao lại như vậy?
Hắn đau khổ ôm lấy đầu, trái tim như thủng một lỗ, cảm giác khó chịu trong lòng khiến mắt hắn đỏ quạch lên.
- Lâm Động, sao thế?
Lăng Thanh Trúc cuống cuồng đến bên cạnh Lâm Động, nàng nhìn dáng vẻ tàn tạ của hắn, sống mũi bất giác cay cay, vội quỳ xuống bên cạnh hắn.
Lâm Động ngẩng lên, nhìn Lăng Thanh Trúc, mắt đỏ lên như đứa trẻ không có chỗ dựa:
- Ta…ta không tìm được nàng ấy…không tìm thấy…
Nhìn dáng vẻ yếu đuối hiếm thấy này của hắn, Lăng Thanh Trúc mắt đỏ hoe. Đến nay mọi người trên thế gian đều đang đắm chìm trong niềm hân hoan sau kiếp nạn, nhưng có ai biết được nam nhân đã cứu cả thế giới này đang đau khổ đến mức nào.
- Đừng vội, chúng ta từ từ tìm. Lần đầu không được thì lần sau, nhất định sẽ tìm thấy.
Nàng giang tay ôm hắn vào lòng, giọng nói dịu dàng như dỗ một đứa trẻ.
Lâm Động cũng ôm chặt lấy Lăng Thanh Trúc, một lúc lâu sau hắn nghiến răng:
- Ta nhất định sẽ tìm được nàng ấy!
Hắn lại nhắm mắt, đưa ý thức chìm vào đất trời, chỉ lầ lần này hắn có chút sợ hãi, hắn sợ nếu thật sự không tìm được thì hắn sẽ đau đớn đến mức nào.
Lăng Thanh Trúc nhìn gương mặt kiên nghị có chút mệt mỏi của Lâm Động, khoang mắt đỏ lên, nàng biết tính cách cố chấp của hắn. Năm đó theo đuổi nàng ánh mắt hắn cũng như vậy, có lẽ chính sự cố chấp này đã khiến nàng rung động…
Trên một ngọn núi cách đó không xa, Sinh Tử Chủ nhìn hai người trên đỉnh núi, khẽ thở dài, ánh mắt có chút phức tạp.
Khi Lâm Động mở mắt ra thì đã hai tháng nữa trôi qua. Lần này ánh mắt hắn có phần ảm đạm, thân thể hắn khẽ run rẩy, không còn uy nghiêm của mộ Vị Diện Chủ nữa.