- Lâm Lang Thiên?!
Lăng Thanh Trúc, Tiểu Viêm và những người từng biết Lâm Lang Thiên thấy thế đều giật thót, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
Lâm Lang Thiên sao lại là Dị Ma Hoàng? Sao lại như vậy?
- Hắn không phải Lâm Lang Thiên…
Ánh mắt Lâm Động nhìn thân ảnh quen thuộc đó không có nhiều dao động, hắn có thể cảm nhận được Lâm Lang Thiên trước mặt chẳng qua chỉ là vẻ ngoài mà thôi.
- Hà hà, dường như phản ứng của ngươi với người này rất mạnh…
Dị Ma Hoàng cười, hắn nhìn lại bản thân:
- Xem ra bộ dạng này tạo cho các ngươi đả kích rất lớn.
- Bộ dạng này đúng là khiến ta kích động muốn giết ngươi lần hai.
Lâm Động thản nhiên nói, tuy năm đó Lâm Lang Thiên đã chết trong tay hắn nhưng hắn không ngại sẽ giết “hắn ta” một lần nữa.
Nhưng…như vậy cũng tốt, con đường tu luyện của ta bắt đầu từ Lâm Lang Thiên, giờ khi ta đã đạt đến đỉnh cao, lại giải quyết mọi ân oán với ngươi, dù rằng “Lâm Lang Thiên” này không phải thực sự là ngươi.
Lâm Lang Thiên cười, hắn quan sát Lâm Động, cuối cùng thở dài:
- Không ngờ lại có người đạt tới Tổ Cảnh thật, ta thất sách rồi, xem ra Phù Tổ hắn ta cũng để lại đường lùi.
- Thế gian này không thuộc về các ngươi. Đến từ đâu thì về đấy đi!
Lâm Động cụp mắt lạnh lùng nói.
- Ta có thể cảm nhận được oán hận của ngươi với ta. Xem ra để đạt đến Tổ Cảnh ngươi cũng phải trả giá rất lớn. Như vậy mà bảo ta quay về, ngươi cam tâm sao?
Lâm Lang Thiên cười.
- Đúng là có chút không cam tâm…
Lâm Động ngẩng lên hít một hơi sâu, nhìn lên bầu trời, dường như ở đó có hình ảnh một thiếu nữ với mái tóc đuôi ngựa hiện ra rồi dần tan biến.
Để đạt được mức này hắn đã mất cả nàng…Nếu không g**t ch*t tên khốn nhà ngươi, thì thật không thoải mái chút nào!
Ánh mắt Lâm Động dần trở nên lạnh băng, mọi người đều cảm nhận được trời đất bắt đầu rung chuyển, ánh sáng chói loà trào dâng rồi hội tụ lại phía sau Lâm Động.
- Nếu vây thì ngươi cứ ở lại đi!
Lâm Động siết tay lại, tám tia sáng bắn tới vây quanh hắn, là Bát đại tổ phù.
Vút vút!
Ngay sau đó có vô số tia sáng khác nữa, là Cửu đại thần vật, Tổ Thạch, Đại Hoang Vu Bi…
- Cuối cùng ngươi cũng thành công rồi…
Ánh sáng hiện lên trên Tổ Thạch, Nham nhìn Lâm Động, uy lực từ hắn giống hệt với Phù Tổ năm ấy, điều này khiến Nham mừng rỡ.
Có ai ngờ được thiếu niên yếu ớt ở Thanh Dương Trấn năm đó lại đứng trên đỉnh cao nhất của trời đất, vị trí từ trước tới nay chỉ có Tổ Phù mới sánh được với hắn.
- Tạm thời thay đổi các ngươi một chút.
Lâm Động nhìn Nham cười, chỉ là nụ cười có chút tang thương, hắn nắm tay lại, cửu đại thần vật nối liền với nhau dường như biến thành một cây đại thương bảy màu, toả ra thứ sức mạnh khủng khiếp.
Lâm Động hiện nay đã thực sự ở trên đỉnh cao nhất, thực lực không hề thua kém Phù Tổ, tuy cửu đại thần vật lợi hại nhưng vẫn nghe theo sự điều khiển của hắn.
Lâm Động tay cầm trường thương bảy màu, bát đại tổ phù bay quanh người, phát ra một thứ uy lực đứng trên mọi thứ trong trời đất khiến cường giả phía dưới kích động đến run rẩy.
Đây mới là hy vọng thật sự!
Chỉ có thực lực chí cao vô thượng mới ngăn chặn được Dị Ma Hoàng!
- Giết ta? Phù Tổ còn không làm được. Ngươi đã là Tổ Cảnh, vậy thì sao nào?
Lâm Lang Thiên nhìn Lâm Động, cười nhạt.
Uỳnh!
Lâm Động không đáp, bàn tay đưa về phía Lâm Lang Thiên nắm lại, khoảng không gian vạn trượng xung quanh lập tức sụp xuống, thứ uy lực có thể nghiền nát một cường giả vượt qua ba tầng Luân Hồi Kiếp đè xuống.
Lâm Lang Thiên chập tay lại, hoả diệm đen bùng nổ từ trong cơ thể hắn chặn lại áp lực đang đè xuống.
- Ha ha, vậy hãy để bản hoàng lĩnh giáo xem vị Tổ mới xuất hiện lợi hại đến mức nào!
Lâm Lang Thiên cười lớn, ma khí cuộn trào quanh người hắn biến thành vô số dòng chảy ma khí đặc quánh, uốn lượn trên bầu trời.
Rầm rầm!
Nhưng nơi dòng ma khí đi qua, mọi người kinh hãi khi thấy không gian đều vỡ vụn, vô số khe nứt đen lan rộng trên bầu trời.
Lâm Động khẽ giậm chân, ánh sáng chói loà cuộn trào như vũ bão. Trong thứ ánh sáng đó không chỉ có nguyên lực vô tận mà còn có tinh thần lực dồi dào, thậm chí bao hàm sức mạnh của cả trời đất này.
Ánh sáng bảy màu biến thành một cái quang bàn lớn hàng mấy chục trượng, chầm chậm xoay chuyển mặc cho ma khí lao tới, cuối cùng đánh thẳng lên nó.
Rầm rầm!
Trời đất rung chuyển dữ dội, chỉ sức mạnh toả ra đã khiến cường giả Luân Hồi Cảnh cũng tái mặt, họ biết rằng, với thực lực của họ chỉ cần chạm vào một chút cũng hồn bay phách lạc.
Mấy người Sinh Tử Chủ vẻ mặt đầy ngưng trọng nhìn trận giao đấu trên trời, thực lực của Dị Ma Hoàng có lẽ tương đương Tổ Cảnh, tính ra Lâm Động và hắn thuộc cùng một tầng thứ, giao đấu có thể nói là kinh thiên động địa.
- Có điều…Sư phụ năm đó cũng liều mình với Dị Ma Hoàng nhưn vì khoảng cách không lớn nên muốn thắng hắn là rất khó khăn..
Sinh Tử Chủ do dự một chút, nói:
- Trận đại chiến thiên địa đó kéo dài nhiều năm như vậy, cuối cùng sư phụ bất đắc dĩ phải thiêu đốt luan hồi để phong ấn Dị Ma Hoàng và khe hở Vị Diện lại…
Mấy người Viêm Chủ nghe vậy chau mày, năm đó như vậy, lẽ nào giờ Lâm Động cũng phải thiêu đốt luân hồi phong ấn Dị Ma Hoàng? Nếu vậy không phải sẽ rơi vào vòng luẩn quẩn sao?
- Cũng chưa chắc…Muốn giết Dị Ma Hoàng hoàn toàn cũng không phải không có cách.
Sinh Tử Chủ trầm ngâm nói.
- Ý tỷ nói là…đệ nhất thần vật?
Mấy người Viêm Chủ giật mình, rồi nhíu mày:
- Rốt cuộc đệ nhất thần vật là gì?
Đến họ cũng không biết nhiều vệ đệ nhất thần vật, điều duy nhất họ biết đó là, đến sư phụ cũng không thể điều khiển nó, nếu không đại chiến năm đó đã kết thúc thắng lợi lâu rồi.
Họ nhìn nhau, ánh mắt mơ hồ, thực sự đệ nhất thần vật quá thần bí.
- Đệ nhất thần vật có lẽ chính là ngọn nguộn của Thái Thượng lực.
Một giọng nói khẽ vang lên, Sinh Tử Chủ ngoảnh lại thì thấy Lăng Thanh Trúc tiến lại.
- Ngọn nguồn của tinh thần lực?
Mấy người Sinh Tử Chủ khựng người, họ cũng biết về Thái Thượng lực, nắm đó Phù Tổ cũng từng cho họ cảm ứng nhưng ngoài Băng Chủ ra những người khác đều không thành công.
- Ừm.
Lăng Thanh Trúc khẽ gật đầu, dường như nàng ngưng thần nhìn không gian này, nói:
- Ta chỉ có thể cảm ứng được đến mức này, còn muốn nắm bắt là không thể. Bước này có lẽ chỉ Tổ Cảnh mới làm được.
- Vậy Lâm Động có làm được không?
Sinh Tử Chủ vội hỏi.
- Chàng cũng tu luyện Thái Thượng Cảm Ứng Quyết, hơn nữa cảm ứng được Thái Thượng rồi. Ta nghĩ có lẽ chàng cũng đoán được phần nào. Còn về việc có nắm bắt được không thì ta không rõ. Dù sao năm đó đến Phù Tổ còn thất bại…
Mấy người Sinh Tử Chủ gật đầu, giờ họ chẳng giúp được gì, chỉ có thể trông chờ Lâm Động sẽ thực sự điều khiển được đệ nhất thần vật…
Rầm rầm!
Trên không trung, hai quang ảnh đầy uy lực đâm sầm vào nhau, cùng lúc đó, không gian nhanh chóng vỡ vụn.
Cuồng phong cuộn trào, trời đất rung chuyển dữ dội, tựa như đến ngày tận thế.
Lâm Động tiến lên Tổ Cảnh có thể khống chế sức mạnh trong trời đất, Dị Ma Hoàng cũng có ma khí vô tận, hai bên giao đấu không biết mệt mỏi.
Keng!
Trường thương bảy màu với ánh sáng chói loà đánh lên ma thương, cả hai ánh mắt đều lạnh băng. Xung quanh hai người là ánh sáng rực rỡ và ma khí bùng nổ.
Grào!
Ánh sáng ngưng tụ biến thành con cự long bảy màu hàng mấy chục vạn trượng, cự long uốn lượng, tiếng long ngâm vang vọng mọi ngóc ngách trên thế gian.
Grừ!
Phía sau Dị Ma Hoàng cũng có một ma ảnh xuất hiện, ma ảnh đó không hề nhỏ hơn cự long bảy màu, xung quanh là vô số cánh tay, trên mỗi bàn tay đều có một con mắt khổng lồ ánh lên sự hung tnà.
Rầm!
Cự long bảy màu và ma ảnh lao thẳng vào nhau, sóng năng lượng bùng nổ khiến Loạn Ma Hải phái dưới nổi những con sóng hàng vạn trượng.
Cả hai đều bị chấn động bật ra sau mấy trăm trượng, với mỗi bước chân giậm xuống là không gian như vỡ vụn.
Trận đấu kinh thiên động địa của hai bên vẫn chưa phân thắng bại.
- Ta đã nói rồi, dù là cường giả Tổ Cảnh cũng chỉ ngang ngửa với ta mà thôi. Phù Tổ năm đó còn không làm gì được bản hoàng, huống hồ là ngươi?
Dị Ma Hoàng tay cầm ma thương khẽ rung lên, không gian vỡ vụn, hắn cười.
- Đại quân của Dị Ma tộc rất nhanh sẽ tràn vào thế gian này từ khe hở Vị Diện, đến lúc đó các ngươi chống lại thế nào?
Cường giả phía dưới nghe thế mặt đều biến sắc, vội nhìn về phía khe hở Vị Diện. Quả nhiên ở đó bắt đầu có ma khí tràn ra, dường như trong đó còn có vô số ma ảnh.