Trên tế đàn, Lâm Động mở mắt, đôi mắt như bao quát toàn thế gian, huyền diệu đến mức khiến người ta chìm đắm trong đó.
Tỉnh lại sau quá trình tu luyện dài lâu, hắn mơ màng một chút rồi ánh mắt dần lấy lại sự nhanh nhạy. Hắn cúi xuống nhìn hai bàn tay, khoé miệng nhướn lên cười.
- Đây chính là…Thần Cung Cảnh sao?
Lâm Động lẩm nhẩm, hắn có thể cảm thấy mình lúc này đã bước vào cảnh giới khá khủng khiếp, cảnh giới trước đây hắn chưa từng chạm tới.
Hắn cảm thấy, nếu giờ gặp lại thì hắn lật tay cũng có thể khiến Thất Vương Điện trọng thương, thậm chí hắn không hề cảm thấy sợ e dè trước Vương Điện vượt qua ba tầng Luân Hồi Kiếp.
Đây chính là sức mạnh mà Thần Cung đem lại.
Lâm Động nhắm mắt, tâm thần khẽ động, rồi trên trán hắn hiện ra toà Thần Cung chói loà. Bên trong là tinh thần lực vô cùng vô tận, tinh thần lực hiện nay đã có ánh hỗn độn, đó là vì nó dung hợp với sức mạnh Thái Thượng thần bí, chính sự thay đổi nhỏ bé này đã khiến tinh thần lực như lột xác.
Lâm Động chậm rãi đứng dậy, ánh sáng toả ra quanh người biến thành một bộ hắc y. Lâm Động khẽ nắm tay lại, trong mười năm phần lớn thời gian hắn đặt tâm trí vào việc ngưng tụ Thần Cung nhưng nguyên lực cũng có tăng tiến rõ rệt. Chỉ có điều đến tầng thứ này không còn nghĩ đến việc làm thế nào đột phá nữa mà làm cách để vượt qua Luân Hồi Kiếp đáng sợ.
- Mười năm, bên ngoài cũng qua một năm rồi nhỉ? Không biết tình hình thế nào rồi.
Lâm Động tự nhủ, sau khi ra khỏi trạng thái tu luyện, trong lòng hắn bỗng lo lắng, dù sao trước khi hắn bế quan tình hình bên ngoài cũng không lạc quan, không biết giờ thế nào.
- Ra ngoài trước đã vậy.
Lâm Động nghĩ vậy, không chần chừ nữa, quay người lại cúi mình trước tấm nệm cũ kỹ trên tế đàn. Lần này ngưng tụ thành công Thần Cung là nhờ vào sự nhắc nhở âm thầm kia. Nếu không thì không thể ngờ được ngưng tụ Thần Cung lại cần đến sức mạnh thần bí Thái Thượng. Cũng là nhờ hắn tu luyện thành công Thái Thượng Cảm Ứng Quyết từ Lăng Thanh Trúc, nếu không thì e là cả đời hắn không vượt qua được bước này.