Ngày hôm sai, trên không trung Viêm Thần Điện có một vài thân ảnh, xung quanh có vô số cường giả đang nhìn từ xa. Ánh mắt họ tràn ngập sự kích động, rõ ràng thông qua một vài cách mà họ đã biết hôm nay sáu vị Viễn Cổ Chủ này sẽ liên thủ khai khởi Tổ Cung Khuyết trong truyền thuyết mà Phù Tổ đại nhân để lại.
Nghe nói tu luyện trong Tổ Cung Khuyết này sẽ có tỷ lệ rất lớn đột phá, đặc biệt là cường giả Chuyển Luân Cảnh có thể tiến lên một bước quan trọng, tiến vào Luân Hồi Cảnh.
Bản lĩnh gần như kh*ng b* đó đủ khiến vô số người đỏ mắt, e là cũng chỉ có nhân vật trong truyền thuyết như Phù Tổ mới để lại được thứ thần kỳ như thế.
Trên không trung, mấy người Ứng Hoan Hoan lặng lẽ đứng đó, tuy không có thanh thế kinh người nhưng ai cũng nhận ra cơn sóng ngầm đằng sau sự tĩnh lặng này.
Lâm Động đứng cách đó không xa, phía sau là Thanh Trĩ, Thanh Đàn, Ma La, Đường Tâm Lăng cũng nhìn về phía này.
- Bắt đầu đi.
Ứng Hoan Hoan nhìn năm người kia, khẽ nói.
Năm người Hắc Ám Chủ cùng nhìn nhau, ánh mắt có chút phức tạp, rồi khẽ gật đầu.
- Nham.
Ứng Hoan Hoan vẫy tay, một đạo bạch quang bay ra từ người Lâm Động, cuối cùng biến thành Tổ Thạch, bên ngoài là thân hình Nham.
- Ngươi thật sự muốn khai khởi Tổ Cung Khuyết sao?
Nham nhìn Ứng Hoan Hoan, do dự hỏi.
- Lúc nào rồi mà còn giả được sao?
Ứng Hoan Hoan bình thản nói.
Nham cười khổ, bất lực gật đầu, thân hình chui vào trong Tổ Thạch rồi rơi vào tay Ứng Hoan Hoan.
Ứng Hoan Hoan cầm Tổ Thạch trong tay, ánh mắt hơi loé sáng rồi quay sang Lâm Động mỉm cười.
Lâm Động thấy nụ cười của nàng không chỉ không vui mà trong lòng càng thấy bất an. Hắn đột nhiên bay tới bên cạnh Ứng Hoan Hoan, giữ tay nàng lại:
- Giờ dừng lại được không? Ta có thể tự tu luyện được.
Ứng Hoan Hoan cụp mắt:
- Tổ Cung Khuyết là bảo bối sư phụ để lại trợ giúp chúng ta đối phó dị ma. Nó có thể nâng cao chiến đấu lực của chúng ta, vì thế đây không phải khai khởi vì mình huynh, còn để chúng ta chiến thắng trận đại chiến thiên địa lần thứ hai.