Mảnh vụn băng bắn xuống như mưa, đằng sau sự hoa lệ đó ẩn chứa thứ sức mạnh đáng sợ khiến người ta run rẩy.
Có ai ngờ được công thể được liên thủ từ ba người bọn Thất Vương Điện lại dễ dàng bị phá như thế.
- Đó chính là sức mạnh của Băng Chủ sao?
Lâm Động nhìn cảnh đó không kìm được nắm chặt tay lại. Thứ sức mạnh ấy đúng là không gì có thể sánh được, chẳng trách mà nàng là người chỉ đứng sau Phù Tổ.
Phụt!
Bọn Thất Vương Điện cũng sững sờ, rồi không kìm được phụt máu, thân thể run rẩy, ma khí xung quanh giảm mạnh, hiển nhiên là bị trọng thương.
Ứng Hoan Hoan mặt không chút cảm xúc nhìn ba người Thất Vương Điện, thân hình khẽ động và xuất hiện phía trước chúng một cách quỷ dị. Hàn khí kinh người lại trào dâng trong lòng bàn tay.
Bọn Thất Vương Điện thấy Ứng Hoan Hoan không hề cho chúng cơ hội lấy hơi, sắc mặt kịch biến, cả ba cùng tách nhau ra mà rút lui!
Phụt!
Hàn khí ngưng tụ trong mắt Ứng Hoan Hoan, tay nàng nắm lại, một cây băng thương hiện ra, thân hình nàng khẽ động, phân làm ba thân ảnh đuổi theo ba người bọn Thất Vương Điện. Băng thương xuyên thủng không gian nhằm thẳng bọn chúng mà lao tới.
Uỳnh!
Ánh mắt bọn Thất Vương Điện kịch biến, gầm lên một tiếng, ma khí cuộn trào biến thành tấm lá chắn ma khí chặn lại công thế của Ứng Hoan Hoan.
Thế nhưng hàn khí càng đậm đặc hơn trong mắt Ứng Hoan Hoan, băng thương không chút do dự đâm tới, đâm thẳng vào trong ma khí.
Rắc!
Ma khí đặc quánh gần như ngay tức khắc hoá đá, băng thương thế như chẻ trẻ xuyên qua, cuối cùng đâm thẳng lên người bọn Thất Vương Điện.
Phụt!
Bọn Thất Vương Điện b*n r* sau, máu tươi b*n r* điên cuồng, khàn khí trên người lan toả kết thành lớp băng xung quanh chúng.
Phù.
Lâm Động nhìn ba người bọn Thất Vương Điện chỉ trong nháy mắt đã bị kích bại, khẽ thở ra một hơi. Sức mạnh này thật kh*ng b*, Ứng Hoan Hoan hiện giờ chưa thức tỉnh hoàn toàn nhưng thực lực đã hơn cả cường giả vượt qua hai tầng Luân Hồi Kiếp, thật không biết khi nàng thức tỉnh hoàn toàn thì sức mạnh sẽ đạt đến mức kh*ng b* thế nào.