Hàn khí lan toả bao trùm cả trời đất, trước thứ hàn khí đó, dù là ma khí tà ác hay nguyên lực hùng hồn đều dần đông cứng cả lại.
Biến cố đột ngột này khiến tất cả mọi người đều giật mình, vô số ánh mắt nhìn về nơi hàn khí lan toả. Chỉ thấy Ứng Hoan Hoan chậm rãi bước ra, mỗi bước chân nàng chạm xuống hàn khí đều kết thành một bông băng liên.
Phía sau nàng là ba bức tượng lấp lánh hàn quang, là ba Chân Vương đã vượt qua một lần Niết Bàn Kiếp, hiện giờ chúng đã hoá thành tượng băng cả rồi.
- Đây…
Mọi người nhìn cảnh tượng đó, hàn khí lan toả từ cơ thể Ứng Hoan Hoan thậm chí còn vượt qua cả Lâm Động. Điều này khiến cơ mắt họ co giật, lúc này mới nhận ra, thì ta người mạnh nhất không phải Lâm Động mà là nữ tử lạnh lùng vẫn đứng cạnh hắn ta.
- Ngươi…
Ba người bọn Thất Vương Điện thấy vậy cũng đại kinh. Chúng nhìn Ứng Hoan Hoan, rồi dường như nghĩ ra điều gì, đồng tử co lại, gương mặt đầy kinh hãi:
- Ngươi là Băng Chủ?
Băng Chủ, ở thời Viễn Cổ chỉ đứng sau Phù Tổ, đã có vô số Dị Ma Vương đã biến thành bụi băng dưới tới nàng, thậm chí Thiên Vương Điện mạnh nhất của Ma Ngục cũng bị trọng thương trong trận chiến cuối cùng năm ấy.
Cái tên này cũng có sức uy h**p đáng sợ đối với dị ma.
Ứng Hoan Hoan lạnh lùng nhìn ba người bọn Thất Vương Điện, tay khẽ nắm lại, cả ba bức tượng phía sau bùm một tiếng nổ tung thành những mảnh vụn bay tứ tán.
Ba người bọn Thất Vương Điện nhìn mà khoé mặt co giật, không ngờ ba Chân Vương trong tay Ứng Hoan Hoan lại yếu ớt đến vậy.
Cuối cùng Ứng Hoan Hoan đến trước mặt Lâm Động, nàng nhìn gương mặt tái đi của hắn. Nam nhân này cứ thích ôm việc gian nan nhất về mình, đôi khi quá ngông, quá bá đạo, nhưng như vậy luôn khiến trái tim lạnh băng của nàng có chút hơi ấm bao phủ.
- Hoan Hoan?
Lâm Động chay mày nhìn Ứng Hoan Hoan.
Ứng Hoan Hoan mỉm cười với hắn, bàn tay mát lạnh chạm vào người hắn, vết thương xuất hiện lớp vảy băng, một luồng sức mạnh lạnh lẽo truyền vào cơ thể chỉnh lại phủ tạng bị chấn động cho hắn.