Một đạo hỗn độn quang bay qua bầu trời, tia sáng lúc này giống như khi thế giới vừa được sinh ra, mang vẻ thần bí đến cực điểm.
Khi mũi trường tiễn được hỗn độn quang bọc quanh lao vút ra, đồng tử Thất Vương Điện co nhỏ lại, ngay sau đó ánh mắt cũng tràn lên sự dữ dằn.
- Ngươi đi chết đi!
Chỉ thấy hắn chắp hai tay lại vẽ ra vô số đạo ấn pháp quỷ dị, quát lên:
- Diệt thế chi thủ!
Trong đôi mắt mơ hồ của ma ảnh, hồng quang dần ngưng tụ, ma thủ của Ma Hoàng dường như trở nên thực chất hơn. Trong bàn tay trào dâng ma khí tà ác đến cực điểm, thứ ma khí đó dù là cường giả Luân Hồi Cảnh chạm phải cũng sẽ mất mạng.
Xoẹt!
Ma Hoàng đưa tay ra, trước vô số ánh mắt căng thẳng đến nín thở, đánh mạnh lên mũi trường tiễn không hề có gì nổi bật kia.
Một âm thanh u u quỷ dị vang lên, gợn sóng nangw lượng không ngừng lan toả, cuối cùng bao phủ cả bầu trời trong phạm vi hàng vạn trượng.
Ở trung tâm, ma thủ và trường tiễn vẫn ở thế giằng co, có điều, mũi trường tiền không hề lay động, thậm chí thân tiễn cũng không hề rung động chút nào.
Grào!
Thất Vương Điện thấy thế, ánh mắt càng thêm hung hăng, gầm lên một tiếng, hung quang loé lên, một cánh tay đột nhiên xuất hiện có vô số đường vân hiện ra, máu tươi đen ngòm không ngừng thấm ra từ đó rồi nhanh chóng lan ra cả cánh tay.
- Khặc khặc, chơi với bản điện không sợ chơi đến chết sao?
Mặt Thất Vương Điện biến dạng, hắn cười nham hiểm, cánh tay đầy đường vân kia đột nhiên nổ tung, máu đen cùng với một số viên kết tinh bay ra cuối cùng chui vào ma thủ.
Sau khi máu tươi chui vào, ma thủ trở nên rõ ràng hơn rất nhiều, thậm chí trên bàn tay cũng xuất hiện phù văn quỷ dị.
Vô số cường giả dưới đảo nhìn thấy thế sắc mặt đều tái trắng, Thất Vương Điện vì muốn giết Lâm Động mà tự bảo cả một cánh tay…
Lần này, mũi trường tiễn ngưng tụ năng lượng mạnh nhất của Lâm Động lẽ nào lại sẽ bị phá tan?
Mấy người Cổ Mộng Kỳ siết chặt tay, ánh mắt đầy căng thẳng và lo lắng. Nếu Lâm Động thất bại thì sĩ khí sẽ giảm thảm hại.
- Lâm Động, cố lên….
Cố Yên nắm chặt tay, lẩm nhẩm.
Đứng trước ma thủ của Ma Hoàng, Trường tiễn khẽ rung lên.
Thế nhưng sắc mặt của Lâm Động lại dần trở nên bình tĩnh, hắn hít sâu một hơi, khẽ nói:
- Thái thượng, phá ma!