Quầng sáng kia giống như cái bát khổng úp xuống cả hòn đảo.
Quầng sáng có màu vàng thẫm tạo cảm giác dày dạn, chắc chắn, không thể phá hủy.
Trên Võ Hội Đảo lúc này tràn ngập biển người, dù là ở ven bờ biển hay trên đảo thì đều có người, vẻ mặt của ai cũng đầy vẻ kinh hoàng.
Họ sợ hãi nhìn ra bên ngoài, ở đó bầu trời đen kịt, từng tầng mây đen bay lơ lửng, trong đó có thể thấy vô số ma ảnh, tiếng gào thét chói tai vọng ra khiến mặt biển cũng nổi sóng.
Ma khí không ngừng chèn ép lên quầng sáng tạo nên gợn sóng, khiến bao người giật mình thon thót. Nếu quầng sáng bị phá hủy thì họ sẽ hoàn toàn bạo lộ trước đám dị ma, không có cơ hội sống sót nào nữa.
Ở trung tâm đảo lúc này, trong một tòa lầu các, không khí bị đè nén, mỗi thân ảnh ngồi trong đó sắc mặt đều vô cùng tối tăm.
- Quầng sáng năng lượng dường như đang yếu đi.
Trong không khí bức bối đó bỗng nhiên có người lên tiếng, lời nói khiến tất cả khóe mắt cùng giật giật.
- Các vị nói xem giờ chúng ta nên làm gì?
Lần này lên tiếng là một vị lão giả tóc hoa râm. Phía sau là hai nữ tử dung nhan mỹ lệ, có Cổ Yên và Cổ Mộng Kỳ.
- Còn làm được gì nữa? Ngoài việc trốn trong đảo còn có cách nào khác sao?
Phía đối diện là một lão giả mặc áo xám lạnh lùng nói, phía sau là một nam tử, dáng vẻ không có gì xa lạ, chính là Ngụy Chân của Ngụy gia.
- Vậy thì ngươi ở đây đợi chết đi.
Vị trưởng lão Cổ gia liếc nhìn hắn bình thản nói.
- Cổ Thống, Ngụy gia ta không thoát được lẽ nào Cổ gia ngươi thoát thân được?
Lão giả kia nghe thế giận dữ quát.
Mọi người thấy hai nhà bắt đầu tranh cãi thì lắc đầu bất lực.
- Mọi người yên lặng đi được không? Giờ cãi nhau thì có tác dụng gì?
Ở phía trước có ba thân ảnh ngồi vị trí bắt mắt nhất, họ mặc y phục khác nhau, nhưng lời nói khá có trọng lượng, vì họ chính là chủ của Tam đại Động Thiên trên Thiên Phong hải vực.
Trong ba người này cũng có một người quen, chính là Vô Hiên, động chủ Tà Phong Động Thiên năm đó từng có chút ân oán với Lâm Động, nhưng hắn lúc này sắc mặt cũng tối lại vì cục diện.