Trên bầu trời, tầng may tan đi, thứ áp lực đáng sợ bao phủ Đạo Tông hai tháng trời cuối cùng cũng tiêu tan.
Lâm Động lơ lửng trên không trung, cảm nhận nguyên lực hùng hồn, dồi dào vô tận trong cơ thể, khóe môi hắn nhướn lên. Không hổ là Luân Hồi Cảnh, so với lúc trước đúng là một trời một vực, chẳng trách mà dù hắn có rất nhiều thủ đoạn cường đại, cộng với hai đại tổ phù nhưng vẫn bị Thất Vương Điện quần cho tơi tả như vậy.
Có điều, giờ nếu gặp lại hắn thì Lâm Động tự tin sẽ khiến hắn thê thảm!
- Lâm Động ca!
Phía dưới, Thanh Đàn đang bay lại, nàng quan sát Lâm Động, sau khi thấy hắn không sao mới xoa ngực thở phào.
- Không sao chứ?
Ứng Hoan Hoan cũng theo ngay sau, đôi mắt lạnh tràn đầy sự quan tâm.
Lâm Động lắc đầu:
- Lần này ta bế quan bao lâu?
- Hai năm.
Thanh Đàn nói.
Lâm Động giật mình, rồi thấy nụ cười tinh quái của Thanh Đàn, thì nhéo má, nói:
- Không muốn sống nữa hả, huynh mà muội cũng dám trêu đùa!
- Muội sai rồi.
Thanh Đàn ôm mặt đầy vẻ ủy khuất, nhìn Thanh Đàn như thế Lâm Động không khỏi thấy buồn cười, vỗ vỗ má nàng. Hắn biết nha đầu này muốn chọc cho hắn vui, nghĩ nha đầu này giờ là điện chủ hà, nhưng trước mặt hắn vẫn giữ sự nhí nhảnh, trong lòng hắn cũng thấy mừng.
- Huynh bế quan hai tháng.
Ứng Hoan Hoan cũng cười, nói.
- Hai tháng à.
Lâm Động gật gù, hắn ở trong không gian ấy nên mất đi khái niệm thời gian, cũng may là thoát thân được.
- Ha ha, Lâm Động sư đệ, chúc mừng nhé!
Mấy người Ứng Huyền Tử, Châu Thông cũng bay tới, Châu Thông bao quyền với Lâm Động, cười nói.
Lâm Động đáp lễ, nhìn Châu Thông thì thấy nguyên lực của hắn đã ngày một ngưng tụ hơn. Chắc không lâu nữa sẽ có được nhục thân, đến lúc đó hắn sẽ hoàn toàn hồi phục.
- Ta tu luyện nhiều năm như vậy mà vẫn mắc ở Chuyển Luân Cảnh đỉnh phong, tiểu tử ngươi chỉ tu luyện có mười mấy năm mà đã vượt qua ta rồi, thật đúng là…
Ứng Huyền Tử cảm thán, thế gian này lúc nào cũng có quái vật cả.
Lâm Động cười, định nói gì đó nhưng thần sắc bỗng thay đổi, chỉ thấy trên ngọn núi cách đó không xa có dao động bạo phát, đó là Viêm Chủ?
- Sao thế?
Ứng Huyền Tử cũng nhận ra, sắc mặt biến đổi.