Thời gian thấm thoát thoi đưa, bất tri bất giác đã hai tháng trôi qua.
Trong hai tháng này lớp băng bao phủ trên đỉnh núi kia không hề tan đi. Tất cả mọi người đều chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh gầy gò bên trong. Thời gian dần trôi đi, đến đệ tử bình thường cũng cảm nhận được dường như có một luồng dao động nguyên lực khủng khiếp đang ngưng tụ bên trong lớp băng.
Trên bầu trời Đạo Tông, tầng mây dày đặc cuồn cuộn, tầng mây ấy chính là được ngưng tụ từ nguyên lực, mức độ đã đạt đến mức đáng sợ.
Thứ áp lực đó ngay cả siêu cấp cường giả Chuyển Luân Cảnh cũng cảm thấy rét run.
Trên đỉnh núi chính của Đạo Tông, mấy người Ứng Huyền Tử cũng ngẩng lên nhìn trời, ánh mắt đầy vẻ kinh thán. Ngài cũng là cường giả chạm tới Luân Hồi, nhưng bước cuối cùng vẫn chưa thể vượt qua, hơn nữa nguyên lực trong cơ thể cũng không thể ngưng tụ đến mức b**n th** này.
Nguyên lực không đủ đương nhiên sẽ không thể thai nghén được thứ Luân Hồi ý kia.
- Nhưng, xem chừng cũng sắp rồi nhỉ?
Ứng Huyền Tử lẩm nhẩm, ngài có thể cảm nhận được nguyên lực ngưng tụ trên bầu trời đang dần đến cực hạn. Nếu tích tụ thêm nữa thì chỉ e cả bầu trời sụp xuống.
Uỳnh!
Khi ngài dứt lời không lâu, bầy trời đột nhiên có âm thanh kỳ dị vang lên, vô số đệ tử kinh dị ngẩng lên, chỉ thấy tầng mây nguyên lực nghìn dặm dần biến dạng.
Rất nhiều chùm sáng kỳ lạ bắn qua tầng mây chiếu xuống. Phàm những người bị thứ ánh sáng đó chiếu lên thần tình đều hoảng hốt, nguyên lực trong cơ thể cũng tăng lên.
- Luân Hồi quang…
Viêm Chủ trên đỉnh núi cách đó không xa nhìn những chùm sáng đó, ánh mắt ngưng đọng, nhìn l*n đ*nh núi bị băng bao phủ. Cuối cùng Lâm Động cũng bước qua rồi. Bước vào Luân Hồi Cảnh, cũng coi như có tư cách xếp trên tầng thứ đỉnh cấp rồi.
Viêm Chủ lẩm bẩm, lông mày bỗng nhíu lại, tay ôm ngực, ánh mắt tối lại.
- Bọn chúng…cuối cùng cũng động thủ rồi.
Ầm!
Tầng mây nguyên lực trên bầu trời cuồn cuộn ngày một nhanh hơn, một âm thanh lớn vang lên, mọi người kinh hãi nhìn thấy tầng bị đánh tan ra, một dòng nguyên lực khổng lồ đổ xuống.