Huyền Vực chia bốn hướng Đông Tây Nam Bắc, mỗi địa vực đều rất rộng lớn, đều có hệ thống riêng. Tuy nhiên, dù trên cùng một lục địa nhưng cách nhau rất xa, trên Huyền Vực cũng có vô vàn núi cao, từ Bắc đến Nam tựa con cự long uốn lượn nằm phủ phục trong trời đất, vừa hay chia tách bốn địa vực, những cường giả bình thường muốn vượt qua đây không phải dễ.
Giữa Đông Huyền Vực và Bắc Huyền Vực cũng bị chia cách, muốn đi qua dù là những người có bản lĩnh thì ít nhất cũng mất ba tháng. Hơn nữa còn phải là không gặp phải đám yêu thú hung mãnh trong núi.
Ngoài ra, bao trùm lên những ngọn núi này là tầng chướng khí hình thành từ nguyên lực trong trời đất. Nếu không có bản lĩnh mà xông vào thì sẽ lạc đường, trở thành một trong hàng nghìn vạn bộ xương trắng trong đó.
Đối diện với lộ trình như vậy, ngay đến Lâm Động cũng cảm thấy khá phiền toái. Nhưng may là thực lực hiện tại cho phép hắn chịu đựng được. Chỉ là, điều này khiến hắn nhớ đến nha đầu Thanh Đàn với chút thực lực đó lại từ Bắc Huyền Vực xa xôi chạy đến thăm hắn, trong lòng thấy thật đau xót.
Vì muốn tìm được Thanh Đàn nhanh nhất có thể, Lâm Động đã xông thẳng vào trong những dãy núi trùng điệp uốn lượn đó, phân biệt đại để phương hướng rồi cùng Lăng Thanh Trúc tăng tốc tối đa.
Nhưng dù vậy, muốn trong hai ba ngày ngắn ngủi mà vượt qua dãy núi đến Bách Huyền Vực là không thể. Lâm Động cũng hiểu điều này nên sau sự vội vàng ban đầu hắn cũng dần bình tĩnh lại, lúc này có vội cũng vô ích.
Hai ngày đi đường khá yên bình, dọc đường Lăng Thanh Trúc chỉ lặng lẽ đi theo, tính tình nàng vốn lạnh lùng, dù với Lâm Động cũng không nói nhiều. Chỉ là, không biết có phải Lâm Động gặp ảo giác không mà thấy trong sự bình tĩnh đó, ánh mắt Lăng Thanh Trúc có chút bất an.
Trong dãy sơn mạch bị bao phủ bởi lớp khói dày đặc, bên cạnh một đống củi cháy rừng rực là một nữ tử tuyệt sắc mặc bạch y. Thanh trường kiếm Thanh Phong dựa bên người, đôi mắt trong veo của nàng chốc chốc lại nhìn về phía bóng tối ở xa.
Phía xa có âm thanh xé gió, một thân ảnh xuất hiện bên cạnh đống củi. Lâm Động phủ đám lá cây trên người, cười với Lăng Thanh Trúc:
- Sương mù quá dày đặc, có lẽ không đi được ban đêm, đêm nay cứ nghỉ ở đây vậy.