- Lâm Động đại ca!
Giọng nói vui mừng của Tô Nhu đã phá vỡ sự yên tĩnh của núi rừng.
- Lâm Động sư huynh!
Đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung cũng vội ôm quyền hành lễ, thần sắc đầy vẻ tôn kính. Lâm Động có ân tình với Cửu Thiên Thái Thanh Cung bọn họ, hơn nữa họ báo được thù cũng là nhờ cả vào Lâm Động.
Lâm Động cười với họ rồi nhìn về phía Lăng Thanh Trúc. Nàng thấy hắn đến thì ánh nhìn chuyển sang chỗ khác, bàn tay nắm kiếm khẽ siết mạnh hơn, trên làn da trắng có chút gân xanh nổi lên.
Tô Nhu nhìn hai người, hi hi cười:
- Lâm Động đại ca có điều muốn nói với sư tỷ à? Vậy bọn muội lên phía trước đợi nhé.
Nói rồi Tô Nhu vẫy tay dẫn đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung vượt lên phía trước.
Lăng Thanh Trúc thấy bọn Tô Nhu muốn đi, ánh mắt có phần hoảng loạn, vội giơ tay ngăn lại nhưng Tô Nhu đã tinh nghịch né được, vẫy tay với Lăng Thanh Trúc:
- Sư tỷ, không phải vội, bọn muội có thời gian, hai người cứ từ từ nói chuyện.
Nói rồi cô thiếu nữ dẫn mọi người đi, tiếng cười còn vọng lại từ phía xa.
Sau khi họ đi rồi, không khí lại trở nên tĩnh lặng, Lăng Thanh Trúc đứng nguyên tại chỗ, dáng người mảnh mai cùng những đường cong hấp dẫn, váy trắng như tuyết, mái tóc buộc nhẹ, khí chất thoát tục.
Tuy ban đầu nàng hơi hoảng loạn, nhưng dù sao rất nhanh cũng đã bình tĩnh lại, thần sắc lại lặng như mặt hồ, chỉ có điều, hơi thở hơi nhanh hơn bình thường dường như vẫn để lộ sự chút tâm trạng nàng lúc này.
- Ra đi không lời từ biệt hình như không hay cho lắm?
Lâm Động bước lại gần, mỉm cười nói.
- Bọn ta đã làm phiền nhiều ngày, Đạo Tông có nhiều sự vụ, rời đi trong lặng lẽ cũng giảm bớt được phiền phức cho mọi người.
Lăng Thanh Trúc nói.
- Thật thế sao?
Lâm Động đứng phía trước nhìn gương mặt tuyệt sắc đằng sau tấm vải che, ánh mắt có phần dịu dàng, hắn đột nhiên thở dài:
- Hình như chúng ta quen nhau…tám năm rồi đúng không?
Hai người biết nhau ở vương triều Đại Viêm nhỏ bé. Nàng hồi đó là niềm tự hào của trời đất cao cao tại thượng, còn hắn chỉ là một thiếu niên yếu ớt trong một gia tộc nhỏ.
Hồi ấy, hắn nhìn dung nhan tuyệt mỹ ấy chỉ có ngưỡng vọng, đó là nữ hài đầu tiên hắn gặp xinh đẹp đến vậy. Vì thế đương nhiên trái tim hắn cũng lôi nhịp như bao người bình thường khác. Chỉ có điều, hắn biết khoảng cách giữa hai người, không thể không thừa nhận, hồi đó khi gặp Lăng Thanh Trúc, trong lòng Lâm Động có cảm giác xấu hổ vì bản thân quá kém cỏi