Một vở náo kịch vậy là hạ màn, đệ tử Đạo Tông nhìn nhau, nhìn lên những người trên trời rồi dần tnr đi. Tuy không hiểu lắm đầu đuôi sự việc nhưng khiến Lâm Động sư huynh trước nay vẫn luôn bình tĩnh phát nộ như vậy, có lẽ Viêm Chủ đã làm một số việc quá đáng.
Tư tưởng của họ rất đơn giản, ở đây, dù thế nào họ vẫn kiên định ủng hộ Lâm Động.
- Hàn khí trên người muội vẫn chưa tan hết, thời gian này hãy tĩnh tu cho tốt, hạn chế giao đấu với người khác.
Lâm Động nhìn Ứng Hoan Hoan, nói.
Ứng Hoan Hoan gật đầu rồi khẽ nói:
- Nhưng huynh cũng phải hứa với muội, đừng phát nộ với Viêm Chủ, tuy hắn chỉ là phân thân nhưng sau này chân thân sẽ đến đây.
Nàng cũng lo cho Lâm Động, nàng hiểu rõ thực lực của Viêm Chủ, nếu thật sự đối đầu thi chắc chắn Lâm Động sẽ thiệt thòi, hơn ữa, Viêm Chủ còn đại diện cho một nhóm người kh*ng b* từ thời Viễn Cổ.
- Lần này ta cũng hơi l* m*ng.
Lâm Động thở dài, lần này hắn biết mình hơi l* m*ng, nhưng khi thấy sức mạnh trong Ứng Hoan Hoan bị Viêm Chủ cố ý dẫn động, nhưng lại chưa từng nhắc nhở họ, thủ đoạn ngấm ngầm đó mới là nguyên nhân chính khiến Lâm Động giận dữ. Hắn tín nhiệm Viêm Chủ mới cho hắn đi theo, nhưng Viêm Chủ lại hành động sau lưng hắn như vậy, điều đó đã phạm vào điều kỵ húy của hắn.
Hắn biết tâm nguyện của Viêm Chủ bọn họ rất vĩ đại, họ muốn bảo vệ trời đất này, Lâm Động cũng rất tôn kính họ. Sự hy sinh của những con người ấy với trời đất này không ai có thể sánh bằng. Từ góc độ nào đó mà nói, có lẽ những gì Viêm Chủ làm với Ứng Hoan Hoan không hề sai, trong mắt họ, chỉ có Băng Chủ mới có thể cứu vớt thế giới này.
Chỉ là Lâm Động không muốn Ứng Hoan Hoan vì thế mà trở thành một con người lạnh lùng xa lạ. Nhưng hắn cũng biết đó là trách nhiệm của Băng Chủ, nàng không thể lựa chọn cũng không thể tránh né.
Lâm Động cũng không phải ích kỷ muón Ứng Hoan Hoan giũ bỏ trách nhiệm, hắn chỉ muốn dùng cách hoàn hảo nhất. Nếu hắn có khả năng gánh vác trách nhiệm ấy thì Ứng Hoan Hoan không cần thay đổi nữa, mà thế gian này vẫn được cứu.
Hắn biết cách này có lẽ hơi ngây thơ, nhưng hắn cam tâm tình nguyện hy sinh, hắn đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, từng bước tiến gần về hướng đó, hắn hy vọng khi thay đổi được thì hắn được công nhận.
Trước khi ấy, hắn muốn cố hết sức bảo vệ nụ cười ấy, dù gì hắn vẫn là con người bình thường có máu có thịt.
Ứng Hoan Hoan thấy sắc mặt Lâm Động phức tạp thì trầm mặc, mắt nhìn về Đạo Tông, thần sắc có chút hảng hốt, chỉ về phía quảng trường, cười:
- Huynh còn nhớ Điện Thí ba năm trước không? Ở đó chúng ta là đối thủ đấy.
- Ừm, rồi muội bị ta đánh cho một trận.