Hậu sơn Đạo Tông, trên bầu trời lướt qua một đạo quang ảnh, rồi Lâm Động và Ứng Huyền Tử xuất hiện trên đỉnh núi tỏa ra thứ hàn khí kinh người, ánh mắt ngưng trọng, xuyên qua khu rừng rậm rạp có thể thấy một cái hồ băng tron veo màu lam nhạt.
- Ài, ngươi đi xem sao đi. Hàn khí trong người nó ngày một khủng khiếp, đến ta cũng không tiếp cận được rồi.
Ứng Huyền Tử nhìn từ xa, ánh mắt có phần đau đớn, khẽ thở dài.
Lâm Động gật đầu, cũng không nói nhiều, lướt đến bên cạnh hồ băng. Nhìn thì thấy ở trung tâm hồ là một đóa băng liên, bên trên là một thân ảnh mảnh mai đang ngồi, mái tóc lam dài xõa xuống che phủ toàn bộ đóa băng liên.
Thân ảnh đó lúc này tỏa ra mọt thứ hàn khí khiến không khí xung quanh có dấu hiệu bị đóng thành băng, vô cùng bá đạo.
Lâm Động chau mày, chân bước ra rồi xuất hiện phía trước băng liên, hắc quang trào dâng hóa giải thứ hàn khí bá đạo đang xâm thực tới.
Ứng Hoan Hoan dường như rơi vào giấc ngủ sâu, hao mắt nhắm nghiền, sắc mặt có phần tái, thân thể thỉnh thoảng lại run lên khiến người ta có cảm giác yếu ớt đến đau lòng.
Thứ hàn khí đó không ngừng trào ra từ trong cơ thể nàng, Lâm Động có thể nhìn thấy rõ ràng, cùng với hàn khí tỏa ra, mái tóc dài của nàng càng hiện màu lam rõ rệt hơn.
Thân thể Ứng Hoan Hoan khẽ run lên, vô thức cắn môi, lông mày nhíu lại, dường như đang phản kháng thứ gì đó.
Lâm Động thấy thế trong lòng khẽ nhói đau, sắc mặt tối tăm, hỏi trong đầu:
- Nham, thế này là sao? Trước đó nàng ấy vẫn tốt mà?
- Sức mạnh của Băng Chủ đang thức tỉnh nhanh chóng.
Nham trầm mặc nói.
- Tại sao?
Đồng tử Lâm Động co lại, trầm giọng hỏi. Bắt cứ việc gì cũng có nguyên nhân của nó, Ứng Hoan Hoan vẫn luôn áp chế thứ năng lượng đó trong người, nếu không phải tình huống đặc biệt thì sao đột nhiên lại có thay đổi như vậy?
Nham do dự.
- Tại sao?
Lâm Động hỏi lại với chút giận dữ.
- Có lẽ liên quan đến Viêm Chủ.
Nham cười khổ.
- Viêm Chủ? Hắn ta đã giở trò gì với Hoan Hoan?
Lâm Động biến sắc mặt, nộ hỏa tràn lên trong mắt, hắn ta quả nhiên đi theo là để làm chuyện tốt gì đó!
- Có lẽ không phải do hắn cố ý làm gì. Hắn là Viêm Chủ, có khí tức Viễn Cổ, chỉ cần hắn tiếp cận là thứ khí tức đó sẽ khuấy động sức mạnh Băng Chủ đang ngủ vùi trong cơ thể Ứng Hoan Hoan.
Nham nói.
- Sao ngươi không nói sớm?
Lâm Động giận dữ.
- Ta tưởng việc đó sẽ đến rất muộn, ai ngờ nó lại nhanh như vậy.
Nham cười khổ.