Ánh sáng chói lòa bùng phát từ nơi Đại Thiên Tà Ma phát nổ. Ma khí ở xung quanh gặp thứ ánh sáng đó giống như tuyết gặp lửa, tan chảy một cách nhanh chóng.
Sau hơn mười phút ánh sáng đó mới dần tan đi, ngay lập tức mọi ánh mắt đều căng thẳng nhfn về phía đó.
Một nửa bên dưới của cái xác khổng lồ Đại Thiên Tà Ma nằm dưới đất, ma huyết đen sì chảy lênh lang tỏa ra mùi tanh nồng.
Đại Thiên Tà Ma vốn vô cùng cường hãn lúc này đã không chút sức sống nào nữa.
- Thắng rồi?
Vô số cường giả của liên minh Chu Nguyên thấy thế, ban đầu hơi sững người rồi bùng phát tiếng hò reo.
Ở gần đó, hai người Tiểu Điêu vẻ mặt đầy kinh ngạc, ánh sáng chấp chới rồi bắt đầu biến về hình thái bình thương, chỉ có điều vẫn nhìn cái xác Đại Thiên Tà Ma đầy cảnh giác.
Phụt!
Lâm Động trên bầu trời đột nhiên phun một ngụm máu, sắc mặt thêm phần tái nhợt, khí tức yếu ớt đến cực điểm.
- Đại ca?
Hai người Tiểu Điêu vội vàng bay tới, Tiểu Viêm đỡ lấy Lâm Động lo lắng gọi.
Lâm Động lắc lắc đầu, nhìn cái xác không còn động tĩnh kia rồi hơi nhắm mắt lại.
Hành động của hắn rất nhỏ thôi nhưng Tiểu Điêu vẫn nhận ra. Tiểu Điêu rất hiểu Lâm Động, đồng tử hắn co lại, năng lượng lại tỏa ra bảo vệ Lâm Động phía sau.
- Nhị ca?
Tiểu Viêm ngạc nhiên.
- Ba lão cẩu đó chưa chết hẳn.
Lâm Động lúc này vô cùng yếu ớt, giọng nói cũng khàn đi nhiều. Từ sau khi nhận được truyền thừa của Thôn Phệ Chủ, đây là lần đầu tiên hắn liều mạng thế này.
Tiểu Viêm nghe vậy sắc mặt biến đổi, toàn thân căng cứng.
- Nhưng cũng không còn cách bước đó xa nữa rồi.
Lâm Động vỗ vỗ vai Tiểu Viêm, nhìn thi thể Đại Thiên Tà Ma cười:
- Thế nào? Vừa rồi còn uy phong lắm mà. Giờ còn giở thủ đoạn này? Không sợ mất mặt ba cự đầu Nguyên Môn các ngươi sao?
Hắn nói xong nhưng thi thể kia vẫn không chút phản ứng.
Lâm Động cười khảy, khẽ vung tay.
Ầm!
Tiểu Điêu cũng cười lạnh, hai tay chập lại, tử hắc quang ngưng tụ thành một vầng trăng khổng lồ ở đằng trước, cong tay búng một cái, mặt trăng xuyên qua hư không lao thẳng về phía ma thi.
Vút!
Nhưng khi vầng trăng đó sắp oanh kích lên ma thi thì một tia hắc quang b*n r* chặn đứng vầng trăng. Hắc quang biến thành ba nhân ảnh, chính là ba người bọn Thiên Nguyên Tử. Có điều sắc mặt chúng lúc này còn tái hơn cả Lâm Động, ánh mắt u ám, khí tức cạn kiệt.