Lâm Động ngồi trên không trung, giữa trán là một con mắt đen sâu thẳm tựa hắc động, trong con mắt thần bí đó, dường như hắc động đang lưu chuyển, ánh lôi đình bao hàm trong đó huyền ảo vô cùng.
Hắc động sâu thẳm, lôi đình cuồng bạo.
Hai luồng năng lượng cổ xưa mà hùng hồn tràn ngập trong con mắt thần bí.
Đó là Tổ Phù Nhãn được hình thành từ sức mạnh của hai đạo tổ phù!
- Lâm Động, tuy hiện giờ ngươi đã điều khiển được hai tổ phù nhưng uy lực của Tổ Phù Nhãn quá lớn, rất khó khống chế. Giờ ngươi thi triển e là vẫn còn miễn cưỡng!
Nham vội nói.
Thường thì chỉ khi khống chế được tổ phù tới mức cao thâm thì mới ngưng tụ được Tổ Phù Nhãn. Thôn Phệ Nhãn mà Thôn Phệ Chủ đã thi triển trước đó suýt chuýt nữa đã giết được cả Thập Vương Điện thực lực kh*ng b* đó. Đương nhiên Lâm Động biết hắn thi triển Tổ Phù Nhãn sẽ không thể có uy lực bằng Thôn Phệ Chủ, nhưng hắn có một ưu thế mà Thôn Phệ Chủ không có, đó là hắn còn có Lôi Đình Tổ Phù!
Thôn Phệ Nhãn của Thôn Phệ Chủ chỉ có thôn phệ lực thuần túy đến cực điểm, còn Tổ Phù Nhãn của Lâm Động lại dung hợp sức mạnh của hai loại tổ phù. Tuy như vậy sẽ khó khống chế, nhưng uy lực thì vô cùng kinh người.
Lâm Động biết hết những điều đó, nhưng tình hình lúc này không cho phép hắn nghĩ nhiều, ba kẻ kia không phải nhân vật tầm thường, giờ chúng lại giở thủ đoạn quỷ dị dung nhập vào Đại Thiên Tà Ma. Cường giả Luân Hồi Cảnh bình thường cũng không phải đối thủ của chúng. Ba huynh đệ họ kiên trì được đến lúc này cũng là dựa vào rất nhiều thủ đoạn. Nhưng dù vậy Tiểu Điêu và Tiểu Viêm vẫn bị thương nghiêm trọng, nếu không dùng đến sát chiêu cuối cùng thì e là trận chiến này sẽ vô cùng nguy hiểm.
Cuộc chiến này cũng thảm liệt như ba năm trước, chỉ có điều họ không thể tháo chạy nữa, giờ họ có khả năng để xoay chuyển cục diện.
Phù!
Lâm Động phả ra một làn hơi trắng, nhìn Tiểu Viêm và Tiểu Điêu người đầy vết thương, cả hai đều có vẻ mệt mỏi, rõ ràng họ đều đã dốc toàn lực chiến đấu rồi.