Châu Thông?
Một sự xao động không thể kìm chế lập tức bùng phát từ những đệ tử Đạo Tông. Sắc mặt họ tái nhợt khi nhìn thân ảnh đó, ánh mắt đầy sự khó tin.
- Sao có thể?
Ứng Tiếu Tiếu cũng kêu lên kinh ngạc, tay siết chặt, lẩm nhẩm:
- Châu Thông sư huynh rõ ràng đã chết trong tay Nguyên Môn một trăm năm trước rồi. Sao có thể…vẫn sống được?
Ứng Huyền Tử ở bên cạnh người không ngừng run lên, thần sắc thay đổi nhanh chóng, rõ ràng trong lòng quá kích động, sự việc trước mắt đã gây ra xung kích quá lớn.
Lâm Động cũng chau mày, ánh mắt có phần ngưng trọng, một trăm năm trước, địa vị của Châu Thông trong mắt đệ tử Đạo Tông có lẽ giống như hắn hiện giờ, thậm chí khi hắn vào Đạo Tông cũng coi Châu Thông sư huynh như mục tiêu phấn đấu.
Hắn vượt qua Châu Thông để lại vô số kỷ lục, cuối cùng dần tạo nên danh tiếng trong Đạo Tông, hắn chỉ hy vọng mình có một thứ gì đó không thể vượt qua trên con đường tu luyện.
Mỗi thời đại đều có truyền kỳ thuộc về thời đại đó, hiển nhiên một trăm năm trước Châu Thông chính là truyền kỳ của Đạo Tông. Hắn cũng lĩnh ngộ được Đại Hoang Vu Kinh, dẫn dắt đệ tử Đạo Tông tranh hùng với Nguyên Môn trong đại hội các tông phái. Cuối cùng một mình giết đến Nguyên Môn, tuy bỏ mạng nhưng đã để lại danh tiếng hiển hách khắc Đông Huyền Vực. Cái tên ấy mãi mãi khắc sâu trong lòng mỗi đệ tử Đạo Tông.
Vậy mà giờ, truyền kỳ trước đây của Đạo Tông đã lại xuất hiện, nhưng lại ở phía đối diện với Đạo Tông. Khoảnh khắc này, cảm giác tín ngưỡng bị sụp đổ khiến cho sĩ khí của không ít đệ tử Đạo Tông bỗng nhiên trùng xuống.
- Đó đúng là Châu Thông sư huynh.
Ứng Hoan Hoan cũng nói, nàng nhìn chăm chăm về phía thân ảnh kia với ánh mắt phức tạp.
Nàng cũng là người sùng bái Châu Thông sư huynh.
- Châu…Châu Thông? Ngươi vẫn còn sống?
Giọng Ứng Huyền Tử run run.
- Hà hà, đúng là cảnh tượng cảm động lòng người. Ứng Huyền Tử, đệ tử đắc ý cả đời ngươi, truyền kỳ trong mắt vô số đệ tử Đạo Tông, nay lại đứng bên trận doanh của Nguyên Môn ta. Ngươi có thấy nực cười không?
Thiên Nguyên Tử cười nhạt.
- Tại sao?
Thân thể Ứng Huyền Tử run lên, quát lớn.
Khóe môi Châu Thông khẽ động, nhưng không nói một lời nào.