Đại thủ màu bạc xuyên qua không gian đánh tan bức tường băng rồi tóm về phía bọn Lục Phong. Dường như muốn cứu chúng trước khi Lâm Động hạ sát thủ.
Lâm Động đứng trên không trung, ánh mắt lạnh lùng nhìn đại thủ khổng lồ đó, dường như hắn không bất ngờ mấy. Đại Hoang Vu Bi lại phình to rồi chuyển hướng đè xuống bán tay khổng lồ kia.
Hừ!
Dường như nhận ra hành động của Lâm Động, từ trong không gian bị vỡ vọng ra một tiếng hừ lạnh, đại thủ khổng lồ lật ngược lại đập thẳng lên Đại Hoang Vu Bi.
Rầm!
Không gian bị chấn động vỡ tan, năng lượng xung kích cuồng bạo lan tỏa, bốn người bọn Lục Phong ở gần đó đều hộc máu tươi.
Uỳnh uỳnh!
Đại Hoang Vu Bi rung lên dữ dội, từng đợt sóng khuếch tán ra xung quanh, nhưng đại thủ cũng rất kh*ng b*, đỡ được sự chấn áp của Đại Hoang Vu Bi. Tuy nó cũng không ngừng run lên nhưng vẫn chưa bị Đại Hoang Vu Bi chấn áp.
- Băng Phụng Chấn Ma Tỏa!
Từ phía xa, gọng nói lạnh lùng mang đầy hàn khí vang lên, băng tuyết ngưng tụ thành mười con phượng hoàng băng khổng bay xung quanh đại thủ. Những chiếc đuôi lớn biến thành những sợi xích băng hàn quấn chặt lấy đại thủ.
Hàn khí kinh người tỏa ra từ sợi xích, khói trắng bốc lên từ đại thủ kia, từng lớp băng bắt đầu lan ra.
Hàn khí khiến uy lực của đại thủ giảm mạnh, Đại Hoang Vu Bi lập tức rơi xuống trấn áp được nó.
Xoẹt!
Nhưng ngay khi ấy, ngân quang đột nhiên lóe sáng, không gian biến dạng, đại thủ biến mất.
Uỳnh!
Đại Hoang Vu Bi rơi xuống nhưng rơi vào hư không, mặt đất phía dưới bị chấn động vỡ tan tành.
Lâm Động thấy vậy chau mày, bàn tay kia biến mất quá quỷ dị, hơn nữa hắn còn không nhận ra nó đã biến mất thế nào.
Mấy người Chúc Lê ở phía xa cũng đang chăm chú nhìn về hướng này, ánh mắt đầy ngưng trọng.
- Cẩn thận!
Đúng lúc ấy, Ứng Hoan Hoan hô lớn, Lâm Động lập tức cảm nhận được hàn khí đang ập tới biến thành một bức tường bằng phía sau hắn.