Ầm!
Xung kích lực khó lòng hình dung tạp nên từng đợt gợn sóng nhanh chóng khuếch tán trên bầu trời. Dưới sự xung kích ấy, cả không gian như bị biến dạng triệt để.
Mọi ánh mắt nhìn chăm chăm về nơi tạo nên luồng năng lượng xung kích ấy, đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung đều siết chặt nắm đấm, lòng bàn tay túa đẫm mồ hôi.
Lăng Thanh Trúc cũng gắn chặt hướng nhìn phía đó, một lúc sau bỗng thấy nơi đó bỗng bắn lên một đạo ánh sáng. Ma quyền khổng lồ đã bị tia sáng đó đánh tan tành.
Vút!
Ánh sáng lướt qua đâu ma quyền vỡ vụn đến đấy, không gian méo mó, rồi tia sáng lao thẳng về phía ma ảnh.
Grào!
Ma ảnh kia hiển nhiên cũng cảm nhận được sự lợi hại của tia sáng, nó gầm lên, chỉ thấy ma khí tụ lại phía trước thành một đạo quang trận ma khí khổng lồ.
Thế nhưng tia sáng kia vẫn không hề giảm tốc độ, ngay sau đó hắn đã xuất hiện phía trước quang trận, cánh tay biến thành dịch thể hắc lôi giống như thanh kiếm sắc bén oanh kích lên qunag trận ma khí.
Rầm!
Âm thanh trầm đục vang lên trong không trung, chỉ thấy vô số hắc quang b*n r* từ cánh tay Lâm Động, điên cuồng oanh kích lên quang trận.
- Lâm Động, ngươi chỉ có thế thôi sao? Chút bản lĩnh này mà đòi báo thù ba vị chưởng giáo Nguyên Môn ta? Không biết lượng sức mình!
Hai bên giằng co nhau, ma ảnh gầm thét, Lục Phong cười lớn.
- Ngươi vui mừng hơi sớm quá đấy!
Lâm Động lạnh lùng nhìn ma ảnh, bàn tay tựa dịch thể của hắn bỗng nắm lại, hai đạo phù văn xuất hiện rồi đan xen vào nhau, hắc lôi quang lập tức bùng phát chói lòa.
BÙm!
Cánh tay Lâm Động thu về, ngay sau đó lại lập tức tung ra đánh mạnh lên quang trận ma khí.
Rắc rắc!
Lần này tầng phòng ngự của quang trận hoàn toàn mất tác dụng, cánh tay Lâm Động xuyên thủng quang trận rồi xé toạc nó ra.
- Ngươi!
Tầng phòng ngự bị phá vỡ, Lâm Động thất kinh kêu lên, không thể ngờ tầng phòng ngự hắn dùng toàn lực tạo ra lại không thể chặn được Lâm Động.
Xoẹt!
Lâm Động không cho hắn một cơ hội để thở, thân hình di chuyển ngay tới trước ma ảnh, một quyền tung ra, một đạo hắc lôi quang tựa dịch thể b*n r* từ nắm đấm của Lâm Động.