- Giết!
Sát khí kinh người dường như khiến cả đất trời càng thêm âm u tối tăm. Đệ tử Nguyên Môn giống như thiêu thân, mắt đỏ ngầu lao thẳng về phía nữ tử tuyệt sắc đang cầm trường kiếm.
Thế nhưng khí thế của chúng không hề gây bất cứ trở ngại nào cho nàng. Đôi mắt như mặt hồ thu lạnh lẽo đó thậm chí không hề có gợn sóng. Sát khí xung quanh thậm chí ngưng đọng vì gương mặt tuyệt mỹ bên dưới tấm mạng mỏng kia.
Thân ảnh đó đứng trước công thế ồ ạt của vô số đệ tử Nguyên Môn giống như những ngọn cây chắn nước, dường như mỏng manh nhưng lại có sự kiên cố không gì suy xuyển nổi.
Phía sau nàng, đệ tử Cửu Thiên Thái Thanh Cung nhìn bóng lưng đó, khóe mắt đều đỏ hoe, một số nữ đệ tử không kìm được mà khóc nấc lên.
Lăng Thanh Trúc vẫn đứng nghiêm, nguyên lực hùng hồn cuộn trào ngưng tụ thành một thanh quang kiếm. Nàng vung tay lên, trời đất nổi lên âm thanh xé gió. Chỉ thấy vô số đạo kiếm quang lao thẳng về phía những đệ tử Nguyên Môn như vũ bão.
- Á!!
Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu tươi bắn tng tóe nhuộm đỏ cả mặt đất. Công thế mạnh mẽ của Nguyên Môn đã bị một mình Lăng Thanh Trúc chặn đứng.
Trên bầu trời, đại trưởng lão Nguyên Môn lạnh lùng nhìn những đệ tử Nguyên Môn tử thương khá nghiêm trọng, hắc quang trào dâng trong mắt nhưng không hề có ý xót thương. Lúc này cả Nguyên Môn đã không còn như trước đây nữa rồi.
- Trình Phổ, Vương Tú, Tô Lập, ba ngươi ngăn ả lại. Ả ta có chút cổ quái, cẩn thận một chút, đừng có vô dụng như Từ Lăng!
Nhưng dù gì đại trưởng lão Nguyên Môn cũng không muốn nhìn thấy cảnh Lăng Thanh Trúc chặn được công thế, trầm mặc một chút rồi nói.
- Rõ!
Ba lão giả vẻ mặt tối tăm đứng phía sau cùng đáp. Khí tức ba kẻ này cũng từa tựa Từ Lăng vừa bị Lâm Động giết.
Ba người chúng thân hình khẽ động rồi xuất hiện phía trước động những đệ tử Nguyên Môn. Ba người hừ lạnh một tiếng cùng ra tay. Hắc quang trào dâng biến thành những tấm màn sáng chặn đứng kiếm quang đang ập tới như mưa.
- Huyết tẩy Cửu Thiên Thái Thanh Cung!
Ba người quát lên, những đệ tử Nguyên Môn bị chặn lại mắt bỗng đỏ quạch, rồi xông thẳng tới Lăng Thanh Trúc.
Lăng Thanh Trúc thấy vậy, răng nghiến lại, thân hình vừa động thì đã có tiếng xé gió vang lên, ba trưởng lão Nguyên Môn đã xuất hiện bao vây lấy nàng.
- Cút ra!
Giọng nói trong trẻo mà lạnh lẽo đem theo chút phẫn nộ vọng ra từ sau tấm mạng, Lăng Thanh Trúc siết chặt trường kiếm, ánh mắt lóe hàn quang.
- Hừ! Các trưởng lão Cửu Thiên Thái Thanh Cung các ngươi đã bại dưới tay bọn ta. Tiểu bối như ngươi còn dám làm gì?
Ba trưởng lão Nguyên Môn cười khảy, cũng không cho Lăng Thanh Trúc có thời gian phản ứng, nguyên lực biến thành ba cái cự chỉ ập xuống Lăng Thanh Trúc.
Rầm rầm!
Cự chỉ còn chưa xuống tới nơi thì mặt đất vỡ ra vô số khe nứt sâu hun hút.