- Xây dựng Đạo Tông lớn mạnh!
Tiếng hô vang như sấm dậy hội tụ, cuối cùng vang vọng khắp quần sơn, khoảnh khắc ấy cả không gian rung chuyển dữ dội.
Mắt Lâm Động đỏ hoe nhìn biển người đông nghịt trước mắt. Những gương mặt ấy cũng vì xúc động mà đỏ ửng, nhưng ánh mắt họ chất chứa đầy sự tín nhiệm và niềm hy vọng.
Một năm nay, Nguyên Môn phát động chiến tranh, Đông Huyền Vực khói lửa chiến tranh bùng nổ khắp nơi Đạo Tông xông lên đầu tiên, Nguyên Môn nhiều lần xâm phạm, nếu không phải nhờ Ứng Hoan Hoan thì có lẽ Đạo Tông hiện giờ đã thành phế tích, đệ tử Đạo Tông đã không còn nơi nào dung thân nữa.
Có điều, tuy tình hình nguy hiểm nhưng chưa từng có ai từ bỏ, chỉ vì trong lòng họ vẫn còn hy vọng. Năm đó ở Dị Ma Thành đệ tử Đạo Tông gặp phải đồ sát, vẫn là thân ảnh đó xuất hiện và cứu vãn cục thế.
Cục diện hiện giờ tuy nguy hiểm hơn năm đó mấy lần, nhưng thân ảnh đó đã mọc rễ bám sâu trong tim đệ tử Đạo Tông, bất giác đã trở thành một loại tín niệm.
Họ tin rằng, chỉ cần hắn quay lại, dù có nguy hiểm hơn nữa cũng có thể giải quyết.
Ứng Tiếu Tiếu mắt đỏ hoa nhìn cảnh tượng đó, không kìm được quệt nước mắt. Một năm năy, đây là lần đầu tiên nàng thấy đệ tử Đạo Tông lại phấn khởi thế này.
- Lâm Động, trở về đi, huynh đệ Đạo Tông đều cần ngươi.
Ứng Tiếu Tiếu khẽ nói.
Ứng Hoan Hoan nhìn Lâm Động, hắn lúc này hai mắt đỏ hoe, thân thể run khẽ. Nàng có thể nhận ra cảm xúc đang dâng trào trong lòng hắn.
- Lâm Động, quay về đi.
Trần Chân cũng khẽ thở dài, nói.
- Lâm Động sư huynh, bọn đệ vẫn luôn đợi huynh trở về đưa đệ tử Đạo Tông giết đến Nguyên Môn!
Vô số đệ tử Đạo Tông đồng thanh, trong những đôi mắt ấy tràn đầy hy vọng.
Phù.
Lâm Động hít sâu một hơi kìm nén sự xúc động trong lòng, hắn nhìn vô số đôi mắt long lanh kia, mãi một lúc lâu sau khóe miệng mới cong lên cười.
- Chưởng giáo, không biết giờ Đạo Tông còn thu nhận một đệ tử như con không?
Lâm Động nhìn Ứng Huyền Tử, giọng nói hơi khàn vang lên.
Ánh mắt mỗi người đệ tử Đạo Tông lập tức hiện lên sự mừng rỡ, rồi không ít người rớt nước mắt, Lâm Động sư huynh thật sự trở về rồi!
- Nhận! Nhận! Chỉ cần ngươi không trách ta là được!
Lúc này, ngay Ứng Huyền Tử cũng hai mắt đỏ hoe, vội vàng nói. Vào lúc này Lâm Động trở về Đạo Tông, đó là một thứ sức mạnh khiến người ta phấn chấn.
- Lâm Động sư huynh!