- Động nhi…
Liễu Nghiên nhìn người thanh niên quen thuộc trước mắt, nước mắt không kìm được mà lăn dài, tay bà run run đưa ra khẽ chạm lên mặt Lâm Động, sự thận trọng đó dường như sợ cảnh tượng trước mặt chỉ là ảo ảnh trước khi chết vậy.
Lâm Động mỉm cười, để kệ cho bàn tay lạnh lẽo của Liễu Nghiên chạm lên mặt mình, cảm giác huyết mạch tương liên khiến tim hắn run lên.
- Đúng là con…Động nhi, con vẫn còn sống!
Sự ấm áp trên bàn tay cuối cùng khiến Liễu Nghiên hoàn toàn tỉnh táo, niềm vui sướng vô bờ dâng trào, bà ôm chặt lấy Lâm Động mà khóc. Không ai ngờ được khi Đạo Tông thông báo tin Lâm Động bị Nguyên Môn ép ra khỏi Đông Huyền Vực, không biết sống chết ra sao, bà đã đau đớn thế nào, cũng may sau đó lại có tin Lâm Động vẫn còn sống mới khiến bà có chuyển biến tốt một chút. Có điều, cứ nghĩ đến việc Lâm Động một mình xông pha bên ngoài chịu biết bao khổ sở là tim bà như bị dao cứa.
Lâm Động cũng ôm chặt lấy Liễu Nghiên, đầu gác nhẹ lên vai bà, trong ánh mắt trước nay không hề biết đến sợ hãi dù đứng trước hoàn cảnh nguy hiểm thế nào, cũng đã rưng rưng nước mắt.
- Mẹ, con không sao.
Lâm Động hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc, ngẩng lên nhìn Lâm Tiêu đứng cạnh Liễu Nghiên. Gương mặt luôn luôn nghiêm nghị của Lâm Tiêu cũng tràn ngập niềm vui, nhưng đã bị ông kìm nén rất nhiều.
- Cha.
Lâm Động cười với Lâm Tiêu.
- Hừ, tiểu tử thối, vẫn còn biết người cha này sao, đi là đi lâu như vậy, chẳng có tin tức gì hết.
Lâm Tiêu Nghiêm mặt, hừ lạnh.
- Ông chỉ biết nói linh tinh, Động nhi ở ngoài đó chịu khổ nhiều hơn ông nhiều. Ông có tư cách nói nó à?
Liễu Nghiên nghe thế lập tức quay lại giận dữ nói.
Lâm Tiêu cười khan, nhìn Lâm Động đang tươi cười, ánh mắt không kìm được đỏ lên:
- Tiểu tử thối vẫn quật cường như vậy. Năm đó cha đã nói, ở bên ngoài mệt thì về nhà, cha không có bản lĩnh như con, nhưng chỉ cần con quay về là cha tuyệt đối sẽ không để con chịu ấm ức.
- Cha, sao giờ cha lại tình cảm thế?
Với tính cách của Lâm Động mà cũng thấy sống mũi cay cay vì lời nói của Lâm Tiêu. Chỉ khi ở trước họ, Lâm Động mới là cậu thanh niên non nớt của Thanh Dương Trấn chứ không phải cường giả đỉnh cao trong trời đất.
Lâm Tiêu cười, rồi vội tránh sang một bên:
- Tiểu tử thối, gia gia cũng ở đây, còn không lại chào hỏi.
- Ha ha, không vội không vội, cậu nhóc mới trở về, cứ để nó nói chuyện với mẹ đã.
Lâm Chấn Thiên cười lớn, lúc trước vô cùng trầm mặc, giờ ông như thay đổi hoàn toàn, ánh mắt lấp lánh ánh nước nhìn Lâm Động, gương mặt đầy vẻ tự hào.