Sát khí kinh người bắn thẳng lên không trung, nhiệt độ không gian như lạnh đi, mấy người Lam Anh đứng gần Lâm Động nhất đều không thể chịu đựng thứ sát khi khủng khiếp đó, gương mặt tái nhợt vội lùi về phía sau.
- Đại ca.
Tiểu Viêm thấy thế vội nói.
Sát khí dần tan đi, sự dữ dằn trên gương mặt Lâm Động cũng dần biến mất, chỉ có điều cái lạnh băng hàn trong mắt hắn vẫn khiến có thể khiến hồn phách của người khác đông cứng.
- Lam Anh cô nương, có thể dẫn đường cho ta không? Bọn ta phải lập tức về vương triều Đại Viêm.
Lâm Động nhìn Lam Anh.
- Ừm.
Lam Anh nhìn những người hoàng tộc của vương triều Tiên phía sau rồi gật đầu.
- Lam Anh cô nương yên tâm, ta sẽ phái người đưa tộc nhân của cô đến nơi an toàn.
Lâm Động biết sự lo lắng của Lam Anh, bèn nói.
- Vậy thì đa tạ.
Lam Anh thở phào, cảm kích nói. Với thân phận và thực lực hiện nay của Lâm Động, chỉ cần nói ra câu này thì chắc hẳn ở Đông Huyền Vực tộc nhân của nàng sẽ được an toàn.
- Mạc sư thúc, con cùng Lâm Động đến vương triều Đại Viêm, tộc nhân của con nhờ vào người.
Lam Anh quay sang nói với Mạc sư thúc.
Mạc sư thúc gật đầu, cũng không phản đối gì, đám người Lâm Động này quá kh*ng b*, ngay Cửu Thiên Thái Thanh Cung cũng không đắc tội được, Lam Anh có thể nhờ việc này mà có chút quan hệ với Lâm Động, như thế cũng rất có lợi cho bà.
Lâm Động khẽ vẫy tay, đội trưởng của Hổ Phệ Quân nhanh chóng tiến lên trước, cung kính nói:
- Đại thủ lĩnh.
- Ngươi dẫn hai trăm Hổ Phệ Quân bảo vệ họ đến nơi an toàn.
- Rõ!
Vị đội trưởng lập tức đáp.
- Lam Anh cô nương, chúng ta đi thôi.
Lâm Động nhìn Lam Anh, nói.
Mạc sư thúc nhìn người đội trưởng kia một cái, ánh mắt không khỏi kinh thán. Bà cảm nhận được thực lực của hắn dường như đã là Tử Huyền Cảnh đại thành đỉnh phong, hơn nữa khí tức của đội Hổ Phệ Quân phía sau cũng vô cùng cường hãn.
- Không ngờ chỉ chưa đến ba năm mà người đệ tử Đạo Tông năm đó đã mạnh đến mức độ này. Ba kẻ ở Nguyên Môn kia nếu biết con kiến trong mắt chúng năm đó đã trưởng thành thế này thì không biết có hối hận không?
Mạc sư thúc thầm cảm khái, rồi cảm thấy vô cùng thống khoái, Nguyên Môn phát động chiến tranh, Đông Huyền Vực lại hỗn loạn, nay cuối cùng cũng có người đến xử trí chúng, Lâm Động trước mắt đây tuyệt đối là một ngôi sát tinh khiến người ta sợ hãi.
- Đi thôi.
Sau khi dặn dò xong, Lâm Động không ở lại thêm chút nào nữa, tinh thần lực bùng phát bọc lấy Lâm Anh, thân thể khẽ động, ngay một giây sau đã xuất hiện ở cách đó nghìn trượng.