Đông Huyền Vực, địa vực hướng nam.
Đây là vùng đất với bầu trời xanh lam tĩnh lặng, thỉnh thoảng có đàn chim bay lượng, tiếng kêu trong trẻo vọng ra xa.
Ầm!
Nhưng sự tĩnh lặng đó đột nhiên bị phá vỡ, đám chim bay tứ tán, chỉ thấy bầu trời xanh bỗng nhiên biến dạng
Rắc!
Khi biến dạng đến cực hạn thì vỡ ra thành một khe hở không gian.
Từ bên trong lập tức phun ra một thứ hung sát khí nồng nặc. Nó lan tỏa khiến nhiệt độ không gian như giảm xuống, rồi khe hở dần nhu động, một thân ảnh gầy guộc bước ra.
Khi hắn xuất hiện, đôi mắt đen sâu thẳm lập tức nhìn cả vùng đất, ánh mắt ánh lên những tình cảm phức tạp.
Như hoài niệm, như kích động, như oán hận…
- Đông Huyền Vực…cuối cùng ta cũng trở về.
Hắn giang hai tay, hít một hơi thật sâu luồng không khí mát lạnh.
Phía sau hắn, khi không gian nhu động lại có một vài thân ảnh nữa bước ra. Tiếp đó, hung sát khí càng thêm cường thịnh, chỉ thấy vô số thân ảnh mang đầy sát khí bay vút ra như vũ bão rồi tập hợp ở phí sau. Số lượng người tuy rất đông nhưng không hề tạo ra bất cứ âm thanh bất thường nào, tất cả hành động và hơi thở đều như nhất thể.
- Đây chính là Đông Huyền Vực sao? Ta chưa bao giờ tới đây.
Liễu Thanh quan sát xung quanh rồi cười.
- Đại ca, đây là đâu?
Tiểu Viêm nhìn xung quanh rồi hỏi. Tuy hiện tại đã về Đông Huyền Vực, nhưng địa vực này rất rộng lớn, chẳng ai biết họ đang ở đâu.
- ĐI thử xem là biết.
Lâm Động vẫy tay, nhìn về phía trước rồi bay đi. Mọi người cùng tám nghìn Hổ Phệ Quân lập tức theo sát phía sau.
Tốc độ của họ rất nhanh, chỉ trong hơn mười phút đã bay được mấy nghìn dặm. Dần dần sự tĩnh lặng cũng không còn nữa, nơi tầm mắt nhìn thấy lại là một vùng điêu tàn, dường như vừa trải qua một trận đại chiến thảm liệt.
- Xem ra trận chiến tranh mà Nguyên Môn phát động đã bao trùm cả Đông Huyền Vực rồi.
Tiểu Điêu nhíu mày.
Lâm Động khẽ gật đầu, dọc đường đến đây hắn đã nhìn thấy không ít đoàn quân tháo chạy, nhưng phần lớn họ đều chỉ là người bình thường. Trong đó thỉnh thoảng có những cường giả thực lực khá một chút, nhưng cùng lắm cũng chỉ trong Tạo Hóa tam cảnh. Thực lực đó thậm chí không thể phát hiện hành tung của bọn Lâm Động.
- Phía trước có một đội quân rất lớn đang di chuyển về phía này, trong đó cũng có kẻ có chút bản lĩnh.
Chúc Lê đại trưởng lão đột nhiên nhìn về phí trước nói.
Lâm Động nghe vậy, dùng tinh thần lực quét một lượt thì phát hiện đoàn quân đó khoảng hàng vạn người, thực lực chỉnh thể mạnh hơn rất nhiều những kẻ hắn nhìn thấy. Hơn nữa dường như có một người khí tức đạt đến Tử Huyền Cảnh tiểu thành. Thực lực như vậy nếu đặt trong siêu cấp tông phía cũng được chức trưởng lão rồi.
Nhưng những người này sắc mặt đều rất kinh hoàng, rõ ràng cũng là bại binh, chỉ là không biết đến từ đâu.
- Đại ca?
Tiểu Viêm nhìn Lâm Động muốn hỏi ý kiến.
- Không cần lãng phí thời gian.
Lâm Động lắc đầu, Đông Huyền Vực hiện giờ cực kỳ hỗn loạn, phần lớn là trận chiến giữa những vương triều phụ thuộc Nguyên Môn và những siêu cấp tông phái khác. Tầng thứ này hắn không có tâm tư để quan tâm, chỉ cần giải quyết được Nguyên Môn là sẽ hết hỗn loạn.