Trên thạch đài, người thanh niên chầm chậm mở mắt, đôi mắt đen sâu thẳm như bầu trời đêm, tận sâu bên trong là Luân Hồi Ý lưu chuyển, tỏa ra thứ năng lượng khó nói thành lời, tạo nên vô số cảnh tượng kỳ diệu phía sau hắn.
Khi hắn mở mắt ra dường như vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, mãi lúc lâu sau hắn mới hồi phục, nhìn lớp bụi phủ trên cơ thể, hắn khẽ cười, thân thể khẽ rung lên, lớp bụi ánh lên tia sáng, bay lên thành những đốm sáng nhỏ đẹp đẽ vô cùng.
- Chúc mừng!
Từ bên cạnh vang lên một giọng nói nhẹ nhàng, Lâm Động ngẩng lên thì thấy gương mặt xinh đẹp với mái tóc dài màu bạc, lấp lánh tuyệt đẹp.
Côn Linh lúc này gương mặt thanh tịnh, trong mắt cũng có Luân Hồi Ý lưu chuyển, rõ ràng nàng cũng nhận được lợi ích không thua kém Lâm Động.
- Đa tạ Côn Linh cô nương đã tương trợ.
Lâm Động cảm ơn một cách chân thành, hắn biết lần này hắn cảm ngộ được Luân Hồi ý tất cả là nhờ có sự bảo vệ của Côn Linh. Nếu không chỉ e hắn đã lạc hướng trong Luân Hồi Ý thâm sâu khó lường kia rồi.
- Ta cũng là tự giúp mình thôi.
Côn Linh khẽ lắc đầu, ngữ khí bình thản, có lẽ là thực lực nàng đã tiến bộ nhiều, sự áp chế từ Thôn Phệ Tổ Phù trong cơ thể Lâm Động với nàng đã yếu đi nhiều, nàng dường như trở lại với sự lạnh lùng như lần đầu gặp mặt.
Lâm Động cười, hắn nhìn gương mặt Côn Linh, rồi tia nhìn chuyển xuống đôi môi đỏ quyến rũ, ở đó dường như vẫn lưu lại vết máu.
Cảm giác được tia nhìn của Lâm Động, ánh mắt Côn Linh lóe lên, rồi dường như không muốn nhận thua trước mặt hắn, nàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nhưng sự đấu mắt này không kéo dài lâu, tay nàng khẽ siết lại, không biết chuyện gì, rõ ràng nàng đã thấy áp lực của Thôn Phệ Tổ Phù gây ra đã giảm nhiều, nhưng nàng vẫn không thể nhìn thẳng vào hắn lâu được.
Gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, Côn Linh quay mặt đi tránh ánh nhìn của Lâm Động:
- Ngươi đã hứa với tiên tổ, không được dùng Thôn Phệ Tổ Phù ức h**p ta.
Giọng nói của nàng vẫn bình thản như trước, chỉ có điều thêm vài phần yếu ớt.
- Ta đâu có dùng đến Thôn Phệ Tổ Phù.
Lâm Động ngạc nhiên
Hắn không nói còn được, nói rồi lại khiến má Côn Linh càng thêm đỏ, nàng khẽ cắn môi rồi lườm hắn, vội vàng chuyển chủ đề:
- Ngươi vui cái gì, truyền thừa mới hoàn thành được một nửa thôi.
- Một nửa?
Lâm Động khựng người.
- Chúng ta đúng là đã cảm ngộ được Luân Hồi Ý, nhưng thực lực của ngươi hiện nay e là vẫn dừng ở Tử Huyền Cảnh đại thành đúng không?