Khi bóng tối rút đi, Lâm Động cũng dần mở mắt, rồi hắn có phần thất thần vì ánh sáng chói lòa từ phía trước phản chiếu lên gương mặt hắn.
- Đây là...
Lâm Động lẩm nhẩm, nhìn quanh thì thấy một vùng biển tú lệ không có điểm tận cùng. Mặt nước lấp lánh, đẹp đến ngất ngây.
- Đây là Luân Hồi Hải.
Một giọng nói trong trẻo vang lên từ bên cạnh, Lâm Động ngoảnh sang, chỉ thấy cách hắn vài trượng là Côn Linh đang ngồi. Dáng người nàng như liễu, y phục làm tôn lên cơ thể mảnh mai khiến người ta phải động lòng.
- Luân Hồi Hải?
Lâm Động nhướn mày, ánh mắt có chút nghi hoặc.
- Sau khi vào Luân Hồi Cảnh, trong đan điền sẽ biến thành Luân Hồi Hải. Nó rất rộng lớn khó lường, chứa tu vi cả đời. Đây chính là Luân Hồi Hải.
Côn Linh nhìn vùng biển tú lệ, nói:
- Đương nhiên, thứ quý giá nhất ở đây là cảm ngộ của tiên tổ về Luân Hồi, đó là thứ quan trọng nhất để bước vào Luân Hồi Cảnh.
Lâm Động ngẩng lên, ánh mắt ngưng đọng, hắn cảm nhận được trong vùng biển này lan tỏa một thứ dao động huyền hảo, nó giống như bầu tinh không sâu thẳm mà hấp dẫn.
Đó là thứ mùi vị Luân Hồi thần bí nhất.
Lâm Động sững sờ nhìn mặt biển, ánh mắt dường như có ngọn lửa bùng cháy.
- Lâm Động!
Bỗng đúng lúc ấy có một tiếng gọi gấp gáp vang lên, hắn sực tỉnh, ánh mắt có phần đờ đẫn nhìn về phía Côn Linh phía sau lúc này đang có chút lo lắng.
- Ngươi nhìn dưới chân!
Côn Linh vội nói.
Lâm Động cúi xuống, đồng tử lập tức co nhỏ lại, mồ hôi lạnh túa ra. Thì ra hắn bất giác không biết từ khi nào đã tiến đến gần mép thạch đài phía trên Luân Hồi Hải. Chỉ cần bước thêm một bước nữa là hắn sẽ rơi xuống biển.
- Luân Hồi Ý ở đây có sức hấp dẫn chí mạng với cường giả chưa bước vào Luân Hồi Cảnh. Chỉ cần tâm thần ngươi có chút sơ hở là sẽ bị rơi vào đó, không thể gượng dậy được.
Côn Linh vẻ mặt ngưng trọng, nói.
Lâm Động vội lùi lại, đến bên cạnh Côn Linh mới dừng lại, quệt mồ hôi trán, rồi cảm kích nhìn Côn Linh: