Cánh cửa đá to và nặng nề chầm chậm mở ra với âm thanh ma sát chói tai, một luồng khí tức cổ xưa như từ vạn năm bay ra, khoảnh khắc đó khiến người ta có cảm giác như trở về thời Viễn Cổ.
Phía sau cánh cửa đá là một vùng tối đen, không có bất cứ tia sáng nào, thứ bóng tối này khiến người ta có chút sợ hãi.
Phía sau, những cường giả kia nhìn cánh cửa được mở ra, ánh mắt đều có phần rực cháy, nhưng khi nhìn sáng thân ảnh cầm trường đao đứng trước điện thì tiêu biến dần, thay vào đó là sự thất vọng và không cam lòng.
Tuy họ còn cách thần điện chỉ mấy trăm trượng, với tốc độ của mình có thể chớp mắt là tới. Nhưng chỉ mấy trăm trượng đó lại khiến họ giống như cách một cái rãnh sâu vô tận.
Mạnh như Côn Uyên, để ngăn chặn thân ảnh kia trong chốc lát đã phải trả giá bằng một cánh tay, tuy thực lực tầng thứ này có thể trùng sinh cánh tay, nhưng thương thế đó vẫn không phải nhẹ.
- Đại ca, bọn ta đợi huynh ngoài này.
Tiểu Viêm hét lớn với Lâm Động.
Lâm Động gật đầu, nhìn sang Cửu Phong và nữ tử có tên Côn Linh, rồi không do dự tiến vào trong trước.
Cửu Phong và Côn Linh thấy thế, hơi lưỡng lự một chút rồi cũng bước vào. Đến lúc này rồi, dù phía trước có là núi đao biển lửa cũng phải xông vào.
Uỳnh!
Ngay khi ba người bước vào thần điện thì cánh cửa đá kia đóng sầm lại, bụi bay lên mù mịt, chặn mọi ánh sáng từ bên ngoài lại.
- Xem ra chỉ có thể đợi thôi…
Tiểu Điêu nhìn cánh cửa đóng chặt, lắc đầu bất lực, Thôn Phệ Thần Điện quả nhiên không dễ vào.
- Hà hà, Lâm Động tiểu ca có Thôn Phệ Tổ Phù, chắc hắn khả năng có được truyền thừa của Thôn Phệ Chủ là rất cao. Chúc Lê đại trưởng lão khẽ cười, nói với thanh âm chỉ mấy người bọn họ nghe thấy.
- Đúng là dễ dàng cho tiểu tử đó rồi.
Liễu Thanh chẹp miệng, rồi ngồi xuống khoanh chân lại. Hắn cũng khá thoải mái, nếu truyền thừa đã không có duyên với hắn thì đừng suy nghĩ nữa.
Mọi người cũng cười cười rồi đều ngồi xuống.
Trên không trung, rất nhiều cường giả cũng chỉ có thể lắc đầu bất lực, nhưng họ không tản đi mà có chút không cam lòng đợi ở đây, muốn xem có còn cơ hội nào nữa không.
Khi không khí trên đỉnh núi dần trở nên tĩnh lặng, phía chân trời xa dường như có một luồng hắc khí tràn vào, gió nhẹ thổi tới, hắc khí lại tan đi một cách quỷ dị.
- Hử?
Chúc Lê đại trưởng lão đang nhắm mắt bỗng mở ra, lông mày nhíu lại nhìn về phía xa. Ánh mắt có chút nghi hoặc, rồi lắc đầu và nhắm mặt lại.