- Thôn Phệ Thiên Thi?
Nghe Lâm Động nói vậy, Liễu Thanh và Chúc Lê cùng sững người, thần sắc có phần mơ hồ, rõ ràng cái gọi là Thôn Phệ Thiên Thi rất xa lạ với họ.
Lâm Động thấy thế cũng không lấy làm lạ, Thôn Phệ Thiên Thi chính là vật chỉ Thôn Phệ Chủ mới có, hơn nữa, với thực lực của hậu nhân, số lượng Thôn Phệ Thiên Thi tạo ra được cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ngoài ra, phần lớn cũng đã bị tiêu hủy trong trận đại chiến Viễn Cổ. Cỗ Thiên Thi trong tay Lâm Động cũng rất tàn tạ, tuy được Cửu Vĩ Linh Hồ tu sửa nhưng vẫn không thể hồi phục uy lực xưa kia.
Theo Lâm Động được biết, khi Thôn Phệ Thiên Thi ở thời kỳ đỉnh phong có thể sánh ngang với cường giả Luân Hồi Cảnh. Hắc ảnh phía trước Thôn Phệ Thần Điện chắc là một cỗ Thôn Phệ Thiên Thi có chiến đấu lực ở mức hoàn hảo.
Cũng có Thôn Phệ Thiên Thi nên Lâm Động biết rõ sự cường đại của thứ này, hơn nữa, điểm kh*ng b* nhất của Thôn Phệ Thiên Thi không phải công kích mà là phòng ngự.
Thôn Phệ Thiên Thi có chiến lực hoàn hảo có lẽ chiến lực chỉ sánh bằng một cường giả Luân Hồi Cảnh, nhưng với sự phòng ngự của nó, dù là hai cường giả Luân Hồi Cảnh liên thủ cũng khó đánh bại nó.
Thứ này chính là bảo vật hộ thân lợi hại nhất.
- Đây là thứ chỉ Thôn Phệ Chủ mới có, cỗ Thiên Thi này có lẽ sánh ngang với cường giả Luân Hồi Cảnh.
Lâm Động giải thích qua một chút.
- Luân Hồi Cảnh?
Mấy người Liễu Thanh cùng biến sắc, tuy họ đều là cường giả chạm tới Luân Hồi, nhưng chỉ cần chưa hoàn toàn cảm ngộ thì vẫn còn khoảng cách rất lớn với Luân Hồi Cảnh.
Hơn nữa, không gian này vô cùng kỳ lạ, cường giả Luân Hồi Cảnh rất khó để vào, vì thế, nếu cỗ Thôn Phệ Thiên Thi này có thực lực Luân Hồi Cảnh thì thật sự rất khó đối phó.
- Vậy giờ phải làm thế nào?
Tiểu Viêm hỏi. Thôn Phệ Thần Điện ở ngay trước mắt, hiển nhiên muốn có truyền thừa của Thôn Phệ Chủ thì phải qua được ải này.
- Không vội, cứ xem tình hình đã.
Lâm Động cười, Thôn Phệ Thiên Thi đúng là rất lợi hại, nhưng dù sao ở đây cường giả nhiều vô kể, nếu động thủ thì vẫn có khả năng.
Mọi người thấy thế cũng gật đầu kìm nén sự nôn nóng.
Mục Địch trưởng lão thảm hại trở về Cửu Phụng tộc, sắc mặt lão tái nhợt, vết thương kéo từ vai xuống bụng, máu tuôn không ngừng, rõ ràng thương thế không nhẹ.
- Đại trưởng lão không sao chứ?
La Thông và cường giả Cửu Phụng tộc có chút kinh hoàng. Chúng quá hiểu thực lực của Mục Địch, nhưng lúc này lại thê thảm như vậy, hắc ảnh kia rốt cuộc là thứ gì chứ?
Sắc mặt Mục Địch tối lại, lão khẽ lắc đầu, nhìn nhân ảnh phía sau một cái, chỉ là hắn ta lúc này dường như đang trầm ngâm, không thể hiện thái độ gì.
Có vết xe đổ của Mục Địch, nhất thời không gian trở nên yên tĩnh, rất nhiều cường giả ngây ra nhìn hắc ảnh đứng như tượng trước Thôn Phệ Thần Điện mà không dám làm bừa.
Nhưng sự yên tĩnh đó cũng không kéo dài lâu, dù sao cũng cực ít người có thể giữ tâm lặng như nước khi đứng trước truyền thừa của Thôn Phệ Chủ. Vì thế, sau một lúc trầm ngâm, đã có một số cường giả nghiến răng bước ra.