Tinh thần lực hùng hồn lan tỏa khắp trời đất một lúc lâu cuối cùng đã rút đi như thủy triều xuống. Chỉ trong vài giây không gian đã trở lại với sự yên tĩnh.
Trong sơn động ở một nơi nào đó trong thiên động, Lâm Động cũng chậm rãi mở mắt ra. Trong đôi mắt đen thâm sâu không hề có chút tinh quang nào. Có chăng chỉ là chút mơ hồ dường như vì chưa thích ứng được với sự tối tăm này.
Sơn động u tịnh, ánh sáng dịu nhè, bề mặt vách núi nhẵn bóng, còn có một chút mùi bùn đất, sự tĩnh lặng này khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Nguồn: https://webtruyenchu.com
Thế nhưng, Lâm Động nhìn không gian tĩnh lặng này, trong mắt có chút xa lạ. Tuy dung mạo hắn không có gì thay đổi, nhưng thần sắc dường như khiến hắn tách biệt với thế giới này.
Thế giới bên ngoài chỉ là ba tháng, thế nhưng hắn đã ở trong Luyện Ngục cô tịch này đã hơn chục năm…Đó không phải một thời gian ngắn. Trong mười mấy năm này, hắn không hề nghỉ ngơi mà luôn chiến đấu khổ sở với Luyện Ngục.
Nham đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn Lâm Động lúc này ánh mắt có phần mơ hồ, xa lạ. Hắn không lên tiếng, đây là trạng thái bình thường, hắn tin là Lâm Động rất nhanh sẽ hồi phục tâm thái bình thường, nhớ lại hết ký ức từ trước khi vào Luyện Ngục.
Ánh lửa lay động, Lâm Động ngồi trên thạch đài tận hơn nửa ngày trời, sau đó mới hít sâu một hơi gương mặt bắt đầu phục hồi thần tình mà Nham vẫn quen thuộc.
- Ngoài này đã bao lâu rồi?
Lâm Động ngẩng lên cười, hỏi Nham.
- Mới ba tháng.
Nham đáp.
- Ba tháng à.
Vẻ mặt Lâm Động phức tạp, thở dài một câu, ai ngờ được ba tháng bình yên ngoài này với hắn lại dài đằng đẵng và tàn khốc như vậy.
- Nhưng ngươi thu hoạch cũng không ít.
Nham cười, hắn nhìn Lâm Động, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng tinh thần lực dồi dào tỏa ra từ cơ thể Lâm Động.
Thật sự đã bước vào cảnh giới Phù Tông.
- Khổ cực bao năm như vậy, nếu không bước vào được thì quá mất mặt rồi.
Lâm Động vươn vai rồi nhảy khỏi thạch đài, hai mắt khép hờ cảm nhận tinh thần lực dồi dào vô tận trong Nê Hoàn Cung, nói:
- Giờ chỉ có thể coi là Tiểu Phù Tông thôi.
- Đến khi ngươi là Đại Phù Tông, dù là cường giả Luân Hồi Cảnh cũng không phải đối thủ của ngươi.
- Thế thì không dễ đâu.
Lâm Động cười, tinh thần lực đạt đến mức độ này rồi, muốn lên một bước nữa phải bỏ ra không ít công sức. Lần này là mượn sức mạnh của Vĩnh Hằng Ảo Ma Hoa thì Lâm Động mới bước vào cảnh giới Tiểu Phù Tông. Hơn nữa nhìn từ góc độ nào đó, ba tháng này Lâm Động không dễ dàng gì để vượt qua. Trong thời gian này không biết Lâm Động đã thoát khỏi bàn tay tử thần bao nhiêu lần rồi.